gọn lửa không tắt
gọn lửa không tắt
Ông Trần Văn Khánh là thương binh hạng nặng. Trong một trận chiến năm 1974, ông bị thương ở chân và phải điều trị nhiều tháng.
Những ngày nằm viện, ông từng có lúc buồn bã vì nghĩ rằng mình không còn đủ sức tiếp tục chiến đấu.
Một buổi tối, ông gặp một thương binh lớn tuổi hơn.
Người đồng đội ấy nói:
– Chúng ta có thể mất một phần cơ thể, nhưng không được để mất ý chí.
Câu nói đơn giản ấy đã thay đổi suy nghĩ của ông.
Sau khi bình phục, ông chuyển sang làm công tác hậu cần, tiếp tục đóng góp cho đơn vị đến ngày đất nước thống nhất.
Trở về quê hương, ông tích cực tham gia công tác xã hội, giúp đỡ các gia đình chính sách và giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ.
Mỗi năm vào dịp 27 tháng 7, ông lại kể cho học sinh nghe về những người đồng đội đã ngã xuống.
Ông thường kết thúc câu chuyện bằng lời nhắn nhủ:
– Ngọn lửa yêu nước mà thế hệ chúng tôi đã gìn giữ trong chiến tranh cần được các thế hệ hôm nay tiếp tục thắp sáng bằng học tập, lao động và cống hiến cho quê hương, đất nước.
Với ông, chiến tranh đã lùi xa, nhưng ngọn lửa của lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết và ý chí vượt khó vẫn mãi cháy trong trái tim những người đã đi qua thời hoa lửa.


