GỌN LỬA TRÊN ĐỈNH LẠP BẮC
Nhân chứng lịch sử: Bà Hoàng Thị Kèo (Cựu nữ giao liên dân tộc Tày, Đội Giao liên Đồn 12, Công an Vũ trang tỉnh Lạng Sơn). Mô tả ngắn: Cuộc vượt núi tuyết nghẹt thở băng qua đỉnh Lạp Bắc (Lạng Sơn) của người nữ giao liên tuổi 17 để đưa công văn khẩn nguy giữa mùa đông giá rét năm 1967.
NGỌN LỬA TRÊN ĐỈNH LẠP BẮC
Nhân chứng lịch sử: Bà Hoàng Thị Kèo (Cựu nữ giao liên dân tộc Tày, Đội Giao liên Đồn 12, Công an Vũ trang tỉnh Lạng Sơn).
Mô tả ngắn: Cuộc vượt núi tuyết nghẹt thở băng qua đỉnh Lạp Bắc (Lạng Sơn) của người nữ giao liên tuổi 17 để đưa công văn khẩn nguy giữa mùa đông giá rét năm 1967.
Mùa đông năm 1967, dải biên giới Lạng Sơn chìm trong cái rét cắt da cắt thịt, sương muối phủ trắng xóa các đỉnh núi đá vôi. Đội giao liên Đồn 12 nhận nhiệm vụ khẩn: Chuyển một tài liệu mật về phương án tác chiến đến căn cứ chỉ huy cách đó hơn 30 cây số đường núi. Người được giao trọng trách là Hoàng Thị Kèo, cô gái Tày vừa tròn 17 tuổi, nổi tiếng với đôi chân "đi như sóc vượt rừng".
Tài liệu được bọc ba lớp nilon chống nước, khâu chặt vào nếp áo chõng (áo truyền thống). Khi chị Kèo bắt đầu leo lên đỉnh Lạp Bắc – ngọn núi cao và hiểm trở nhất vùng – thì trời đổ mưa thâm ướt đẫm. Đường núi trơn như mỡ, một bên là vách đá dựng đứng, một bên là vực sâu thẳm sương mù đặc quánh. Đôi bàn chân đi dép cao su rách tơi tả, ngón chân bám vào đá nhọn rớm máu, đông cứng lại vì lạnh.
Đến giữa đỉnh núi, chị rụng rời phát hiện một tốp biệt kích địch đang phục kích ngay lối đi duy nhất. Trong cái rét dưới 0 độ C, chị Kèo phải nằm rạp xuống hốc đá ẩm ướt, nín thở suốt ba tiếng đồng hồ. Đôi bàn tay ê buốt mất cảm giác, ngực run lên bẩy rẩy nhưng chị vẫn ôm chặt ngực áo – nơi cất giữ tài liệu – để lấy hơi ấm cơ thể giữ cho giấy tờ không bị ẩm ướt.
Khi toán địch rút đi, đôi chân chị đã cứng đờ không thể đứng vững. Quyết không để trễ giờ giao mật lệnh, cô gái Tày nghiến răng dùng hai tay bò lết từng mét trên lớp lá mục đá nhọn. Để giữ cho mình không bị ngất đi vì hạ nhiệt độ và kiệt sức, chị vừa bò vừa tự gọi tên mình, tự nhắc nhở bản thân về mệnh lệnh của đơn vị.
Đúng 4 giờ sáng, chị Kèo lết đến cửa căn hầm chỉ huy. Khi các đồng chí bảo vệ bế chị vào trong, toàn thân chị đã lạnh ngắt như băng, chỉ có khoảng áo trước ngực nơi giấu tài liệu là còn hơi ấm. Bộ công văn mật được giao nguyên vẹn, góp phần làm nên thắng lợi cho trận đánh phản công sau đó hai ngày.
Bà Hoàng Thị Kèo giờ đã là người cụ ở bản nhỏ vùng cao Lạng Sơn. Đôi chân từng lội tuyết cắt rừng năm xưa giờ đã chậm chạp, nhưng ánh mắt của người nữ giao liên Tày năm 17 tuổi vẫn rực sáng mỗi khi kể lại ký ức về ngọn lửa lòng vượt qua băng giá đỉnh Lạp Bắc năm nào.



