Góp công giải phóng
Tháng Tư năm 1975 đã đi vào lịch sử dân tộc như một mốc son chói lọi, khép lại hơn hai mươi năm kháng chiến trường kỳ và mở ra kỷ nguyên độc lập, thống nhất đất nước. Đối với hàng triệu người dân Việt Nam, đó là ngày vui vỡ òa sau bao năm chờ đợi. Còn đối với người lính trinh sát Nguyễn Văn Sỹ, mùa xuân năm ấy là kết quả của biết bao tháng ngày hành quân, chiến đấu và cống hiến bằng cả tuổi thanh xuân.
Nhắc về những ngày cuối của cuộc kháng chiến, ông không nói nhiều đến chiến thắng, mà nhắc nhiều hơn đến trách nhiệm của người lính. Ông bảo rằng khi khoác trên mình màu áo quân đội, điều mỗi người luôn tâm niệm là hoàn thành nhiệm vụ, dù phải đối mặt với bất kỳ gian khổ hay hiểm nguy nào. Chính suy nghĩ giản dị ấy đã trở thành động lực để ông cùng đồng đội vượt qua những tháng ngày khốc liệt nơi chiến trường Trị Thiên - Huế.
Là chiến sĩ trinh sát của Đại đội 14, Trung đoàn 3, Sư đoàn 324, ông cùng đồng đội thực hiện nhiệm vụ luồn sâu, nắm tình hình và dẫn đường cho các đơn vị bộ binh tiến công. Công việc ấy không ồn ào như những đợt xung phong phía trước, nhưng lại là mắt xích quan trọng trong mỗi chiến dịch. Người lính trinh sát luôn phải đi trước, đối mặt với nhiều nguy hiểm để mang về những thông tin chính xác phục vụ cho chỉ huy và tạo điều kiện thuận lợi cho lực lượng phía sau hoàn thành nhiệm vụ.
Ông kể rằng chiến tranh không cho phép người lính nghĩ nhiều đến bản thân. Mỗi ngày trôi qua đều gắn với nhiệm vụ mới, với những cuộc hành quân liên tiếp và sự chuẩn bị cho những trận đánh phía trước. Giữa khói lửa chiến trường, điều duy nhất giúp mọi người vững vàng chính là niềm tin vào ngày đất nước sẽ thống nhất.
"Ngày ấy chúng tôi chỉ mong chiến tranh sớm kết thúc để người dân được sống yên bình. Ai cũng tin ngày đó sẽ đến, nên dù gian khổ đến đâu cũng quyết tâm vượt qua."
Lời kể của ông giản dị nhưng chứa đựng cả tinh thần của một thế hệ. Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, không mang theo khát vọng lập công cho riêng mình mà chỉ mong góp một phần nhỏ bé vào thắng lợi chung của dân tộc.
Trong ký ức của ông, những ngày cuối của cuộc kháng chiến là khoảng thời gian đầy khẩn trương. Không khí trong đơn vị luôn sục sôi quyết tâm. Mỗi người lính đều hiểu rằng thời khắc quyết định của đất nước đang đến gần. Dù không ai biết chính xác ngày chiến tranh kết thúc sẽ đến khi nào, nhưng tất cả đều tin rằng thắng lợi đang ở phía trước.
Rồi ngày vui ấy cũng đến.
Khi nghe tin miền Nam hoàn toàn được giải phóng, đất nước thống nhất, cảm xúc trong đơn vị vỡ òa. Người lính trẻ năm ấy không còn nhớ mình đã nói những gì, chỉ nhớ rằng ai cũng ôm chầm lấy nhau trong niềm hạnh phúc. Sau bao năm bom đạn, cuối cùng non sông cũng liền một dải.
Ông xúc động nhớ lại:
"Đó là niềm vui rất khó diễn tả. Chúng tôi nghĩ đến quê hương, nghĩ đến cha mẹ, nghĩ đến những đồng đội đã không còn để chứng kiến ngày chiến thắng."
Niềm vui chiến thắng luôn đi cùng với những khoảng lặng. Bởi trong hàng ngũ của đơn vị, có biết bao người đã ngã xuống trước ngày hòa bình. Có những người chỉ còn cách ngày thống nhất vài bước chân nhưng mãi mãi không trở về. Mỗi lần nhớ đến họ, ông vẫn không giấu được sự nghẹn ngào.
Theo ông, chiến thắng mùa xuân năm 1975 không phải là chiến công của riêng một đơn vị hay một cá nhân nào, mà là kết quả của sự đoàn kết, hy sinh và cống hiến của biết bao thế hệ người Việt Nam. Bản thân ông chỉ là một người lính bình thường, may mắn được đứng trong đội ngũ ấy, được góp sức nhỏ bé vào công cuộc giải phóng hoàn toàn miền Nam.
Hơn năm mươi năm đã trôi qua, nhưng mỗi dịp tháng Tư trở về, ký ức năm xưa lại hiện lên trong tâm trí người lính già. Ông không tự hào vì mình đã đi qua chiến tranh, mà tự hào vì được sống trong thời khắc lịch sử của dân tộc, được chứng kiến lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên một đất nước hòa bình, thống nhất.
Ông nhìn các đoàn viên thanh niên rồi chậm rãi nhắn nhủ:
"Các cháu sinh ra khi đất nước đã hòa bình nên có thể chưa cảm nhận hết giá trị của độc lập. Điều chúng tôi mong nhất là các cháu biết trân trọng cuộc sống hôm nay, học tập thật tốt, sống có trách nhiệm và góp sức xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp. Đó cũng là cách xứng đáng nhất để tri ân những người đã hy sinh."
Đối với ông Nguyễn Văn Sỹ, góp phần vào mùa xuân đại thắng năm 1975 là niềm tự hào lớn nhất của tuổi trẻ. Dẫu những đóng góp ấy chỉ là một phần rất nhỏ trong bản hùng ca của dân tộc, nhưng đó là phần ký ức ông luôn gìn giữ như một báu vật, để mỗi lần kể lại cho thế hệ sau, ngọn lửa yêu nước lại được thắp sáng thêm một lần nữa.
Thông điệp
"Chiến thắng năm 1975 là thành quả được đánh đổi bằng biết bao máu xương của các thế hệ đi trước. Người lính chúng tôi chỉ mong tuổi trẻ hôm nay luôn ghi nhớ rằng hòa bình không phải điều tự nhiên có được. Hãy sống có lý tưởng, biết tri ân lịch sử, đoàn kết, học tập và cống hiến để viết tiếp những trang đẹp của đất nước trong thời bình."



