GỬI ANH, NGƯỜI GÁC GIỮ BÌNH YÊN
Gửi anh, người gác giữ bình yên
Tháng mười về mang theo cái se lạnh của đất trời, và cũng là lúc ký ức trong tôi sống dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nhìn lại chặng đường đã qua, tôi – Vũ Thị Tặng, cô gái sinh ngày 16 tháng 10 năm 1952 ngày nào – giờ đây đã là một người bà, một người cụ tóc đã pha sương. Năm nay, ở cái tuổi xưa nay hiếm, tôi lật lại những trang ký ức phủ màu thời gian, viết những dòng này để gửi cho anh, gửi cho những người đồng đội, những người gác giữ bình yên cho dáng hình xứ sở.
Năm 1972, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, tôi đã tạm gác lại những ước mơ cá nhân để lên đường nhập ngũ. Ở tuổi hai mươi phơi phới, mái tóc thề cắt ngắn, khoác lên mình bộ quân phục màu xanh áo lính, tôi và hàng vạn thanh niên ngày ấy ra trận với một tâm thế duy nhất: Tất cả vì miền Nam ruột thịt, vì độc lập dân tộc.
Ba năm trong quân ngũ (1972 – 1975) không phải là một thời gian quá dài so với một đời người, nhưng đó lại là quãng thời gian thanh xuân rực rỡ và ý nghĩa nhất của đời tôi. Chúng tôi đã sống, chiến đấu giữa mưa bom bão đạn, đối mặt với gian khổ, thiếu thốn và cả ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Nhưng vượt lên trên tất cả là tình đồng chí, đồng đội keo sơn, là lý tưởng cao đẹp của tuổi trẻ. Anh – người chiến sĩ kiên cường nơi tuyến đầu, và tôi – người con gái hậu phương hay trực tiếp tham gia nhiệm vụ, chúng ta đã cùng nhau đan dệt nên một bức thành trì vững chãi bằng lòng yêu nước. Anh gác giữ bình yên cho từng tấc đất, cho tiếng cười của trẻ thơ và cho cả những hy vọng về ngày mai chiến thắng.
Mùa xuân năm 1975 lịch sử, khi khúc khải hoàn ca vang lên khắp mọi miền đất nước, Bắc Nam sum họp một nhà, tôi hoàn thành sứ mệnh và xuất ngũ trở về với cuộc sống đời thường. Rời xa tay súng, rời xa giảng đường khói lửa, chúng tôi mang theo những vết sẹo của chiến tranh nhưng cũng đầy ắp niềm tự hào về một thời oanh liệt.
Hôm nay, đất nước đã thay da đổi thịt, hòa bình và phát triển thịnh vượng. Những người gác giữ bình yên năm xưa, có người đã nằm lại nơi đất mẹ, có người may mắn trở về như tôi, dù ở đâu cũng luôn vẹn nguyên phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ". Viết cho anh, viết cho một thời để nhớ, tôi muốn nhắn nhủ rằng: Tuổi trẻ của chúng ta đã không hoài phí, và sự bình yên hôm nay chính là đài hoa vĩnh cửu tri ân những cống hiến của anh, của tôi và của cả một thế hệ anh hùng.



