Cựu Thanh niên xung phong

Gùi đá mở đường dưới mưa bom

Lào Cai13/05/2026Xuân Việt (Đoàn phường Văn Phú)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu thanh niên xung phong Đinh Thị Chính kể rằng những năm từ 1965 đến 1968, tuổi trẻ của bà gắn liền với những con đường đầy hố bom và những chiếc gùi nặng trĩu trên lưng.

Sinh năm 1945, bà nhập ngũ tháng 6/1965, tham gia lực lượng thanh niên xung phong phục vụ kháng chiến chống Mỹ. Công việc hằng ngày của đơn vị là san lấp hố bom, mở đường và bảo đảm giao thông cho các đoàn xe ra tiền tuyến.

“Bom đánh ban ngày thì đêm mình đi sửa đường,” bà nhớ lại.

Có những hôm vừa lấp xong một đoạn đường thì sáng ra máy bay Mỹ lại đánh tiếp. Đất đá văng tung tóe, cây rừng cháy đen, nhưng khi tiếng bom vừa ngớt, thanh niên xung phong lại tiếp tục lên đường.

Bà Chính kể hồi ấy con gái trong đơn vị không ít người còn rất trẻ, đôi bàn tay đầy vết phồng vì cuốc đất, gùi đá.

Một lần, đơn vị nhận nhiệm vụ sửa đoạn đường bị đánh sập giữa trời mưa lớn.

Đất nhão trơn trượt, đá phải gùi từ xa vào để kè lại mặt đường. Mỗi chuyến gùi nặng đến mức vai ai cũng tím bầm.

Trong lúc nghỉ chân, một chị trong đội nhìn đôi vai bầm của bà rồi đùa:
“Mai này hòa bình chắc vai tụi mình khỏe nhất làng.”

Cả tổ cười vang giữa cơn mưa rừng lạnh buốt.

Điều bà nhớ nhất là lúc gần sáng, khi đoàn xe vận tải đầu tiên chạy qua đoạn đường vừa sửa xong.

Tiếng xe rầm rập trong đêm khiến ai cũng vui quên mệt.

“Mình cực mấy cũng được, miễn xe qua an toàn,” bà nói.

Nhiều năm sau chiến tranh, mỗi khi trời đổ mưa lớn, cựu TNXP Đinh Thị Chính lại nhớ tới những đêm gùi đá mở đường năm nào — nơi tuổi trẻ của bà đã đi qua giữa bom đạn bằng tinh thần gan dạ và ý chí không lùi bước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn