Anh hùng Lực lượng vũ trang

Gùi đạn lên trận địa

Trời còn chưa sáng hẳn, đơn vị đã nhận nhiệm vụ đưa một số vật tư lên vị trí phía trước. Con đường dẫn qua sườn núi quanh co, nhiều đoạn dốc cao. Bế Văn Đàn cùng những người lính trẻ kiểm tra lại gùi và dây đeo. Tiểu đội trưởng dặn: – Đi cẩn thận. Giữ sức và đi theo đội hình. Mọi người đồng thanh:

Cao Bằng17/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Gùi đạn lên trận địa

Trời còn chưa sáng hẳn, đơn vị đã nhận nhiệm vụ đưa một số vật tư lên vị trí phía trước.

Con đường dẫn qua sườn núi quanh co, nhiều đoạn dốc cao.

Bế Văn Đàn cùng những người lính trẻ kiểm tra lại gùi và dây đeo.

Tiểu đội trưởng dặn:

– Đi cẩn thận. Giữ sức và đi theo đội hình.

Mọi người đồng thanh:

– Rõ!


Chiếc gùi nặng trên lưng

Chiếc gùi hôm ấy nặng hơn thường ngày.

Mỗi bước đi lên dốc đều khiến đôi chân thêm mỏi.

Một chiến sĩ trẻ thở dài:

– Còn xa không anh?

Người đi trước đáp:

– Qua khỏi sườn núi này là gần rồi.

Bế Văn Đàn không nói gì.

Anh chỉ chỉnh lại dây gùi rồi tiếp tục bước.


Đường núi khó đi

Có đoạn đường hẹp chỉ vừa đủ một người đi.

Một bên là vách núi, một bên là sườn dốc.

Mọi người đi chậm, giữ khoảng cách.

Khi một chiến sĩ phía trước mệt, người phía sau chủ động nhận bớt phần việc.

– Đưa đây tôi mang cùng.

– Không cần, tôi vẫn đi được.

– Chia ra thì cả hai cùng đỡ mệt.

Người kia gật đầu.

Chiếc gùi lại được điều chỉnh để sức nặng được san sẻ.


Một chặng đường dài

Đến gần trưa, mọi người dừng nghỉ dưới bóng cây.

Không ai nói nhiều.

Ai cũng tranh thủ uống nước.

Bế Văn Đàn nhìn con đường phía trước.

Một chiến sĩ hỏi:

– Sao cậu không nghỉ lâu hơn?

Đàn cười:

– Nghỉ vừa đủ thôi. Còn phải đến nơi.

Người bạn gật đầu:

– Ừ, đi cùng nhau.


Đến nơi

Cuối cùng, đoàn người cũng tới vị trí được giao.

Những chiếc gùi lần lượt được đặt xuống.

Ai cũng thở phào.

Tiểu đội trưởng kiểm tra rồi nói:

– Đủ cả. Tốt lắm.

Một chiến sĩ ngồi xuống đất:

– Lúc đi thấy xa thật.

Bế Văn Đàn cười:

– Đường xa thì cứ chia thành từng đoạn. Đi hết đoạn này rồi đến đoạn khác.

Mọi người nhìn nhau.

Sau một chặng đường dài, chẳng ai còn để ý mình đã mang nặng đến thế nào.

Điều họ nhớ là tất cả đã cùng nhau đến nơi.


Chiều hôm ấy, khi trở về, những người lính vẫn đi bên nhau.

Một người hỏi:

– Mai lại có nhiệm vụ mới không?

Tiểu đội trưởng đáp:

– Có.

Cả nhóm cười.

Bởi họ đã quen với những con đường dài, những chiếc gùi nặng và những ngày hành quân gian khó.

Gùi đạn lên trận địa trong câu chuyện này không chỉ là một công việc nặng nhọc.

Nó còn thể hiện sự âm thầm của những người lính phía sau đội hình chiến đấu: họ mang theo những thứ cần thiết, giữ sức, giữ đội ngũ và giúp nhau hoàn thành nhiệm vụ.

Và trên những con đường núi năm ấy, mỗi bước chân của người lính đều góp một phần nhỏ vào sức mạnh chung của cả đơn vị.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn