Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Gùi đạn, mang lương thực lên trận địa

Sinh năm 1961, quê ở huyện Văn Yên, Yên Bái, ông lên đường nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ. Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào Sư đoàn 356, tham gia chiến đấu và phục vụ chiến đấu trên mặt trận Vị Xuyên, Hà Giang.

Lào Cai24/08/2026Xã Chiềng Ken (Đoàn xã Chiềng Ken)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Gùi đạn, mang lương thực lên trận địa

Năm tháng đã đi qua, nhưng mỗi khi nhắc đến những ngày chiến đấu trên mặt trận Vị Xuyên, ánh mắt CCB Hoàng Văn Lâm lại trầm xuống.

Sinh năm 1961, quê ở huyện Văn Yên, Yên Bái, ông lên đường nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ. Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào Sư đoàn 356, tham gia chiến đấu và phục vụ chiến đấu trên mặt trận Vị Xuyên, Hà Giang.

Khác với những người lính trực tiếp cầm súng giữ chốt, nhiệm vụ của ông là tiếp tế cho trận địa. Những chuyến hàng gồm đạn dược, lương khô, nước uống, thuốc men… phải được đưa đến tận nơi cho đồng đội đang chiến đấu.

Con đường lên trận địa không có chỗ cho sự chủ quan. Pháo kích có thể trút xuống bất cứ lúc nào. Người lính tiếp tế phải tranh thủ từng khoảng thời gian, bám địa hình, vận chuyển hàng hóa và trở về an toàn.

“Có những chuyến đi, anh em biết phía trước rất nguy hiểm nhưng vẫn phải đi. Bộ đội trên chốt mà hết đạn, thiếu nước thì không thể chiến đấu được”, ông Lâm nhớ lại.

Trận chiến ở cao điểm 1508

Trong một lần thực hiện nhiệm vụ tiếp tế cho các đơn vị đang chiến đấu bảo vệ khu vực cao điểm 1508, đoàn của ông gặp phải hỏa lực rất dữ dội.

Tiếng pháo nổ liên tiếp. Đất đá tung lên. Khói bụi phủ kín cả một khoảng núi.

Những người lính vừa mang hàng, vừa tìm cách tránh những loạt pháo kích bất ngờ.

Ông Lâm kể rằng, trong khoảnh khắc ấy, điều khiến ông sợ nhất không phải là bản thân bị thương, mà là nhìn thấy những người đồng đội lần lượt ngã xuống.

Có người vừa mới nói chuyện với ông vài phút trước.

Có người còn nhắc đến gia đình, quê hương và hẹn ngày chiến thắng sẽ cùng nhau trở về.

Nhưng chiến tranh không cho họ cơ hội thực hiện lời hẹn ấy.

Một loạt pháo bất ngờ đánh trúng khu vực ông đang làm nhiệm vụ. Ông bị hất văng, cơ thể chịu nhiều thương tích nặng.

Khi tỉnh lại, trước mắt ông vẫn là khói lửa, đất đá và tiếng gọi nhau của những người lính.

Ông được đồng đội đưa về tuyến sau cấp cứu. Vết thương để lại di chứng nặng nề, được xác định thương binh 3/4.

“Tôi còn sống, nhưng nhiều anh em thì không…”

Điều ám ảnh ông Lâm suốt nhiều năm không chỉ là những vết thương trên cơ thể.

Đó là hình ảnh những người đồng đội đã hy sinh.

Những người cùng đơn vị, cùng quê, cùng chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô; những người đã cùng ông vượt qua những cung đường đầy hiểm nguy để đưa hàng lên trận địa.

Có người ra đi ngay trước mắt ông.

Có người mãi mãi nằm lại giữa những triền núi đá của Vị Xuyên.

“Đến bây giờ tôi vẫn nhớ. Nếu có điều gì khiến tôi day dứt nhất thì đó là mình được trở về, còn nhiều đồng đội thì nằm lại. Tôi luôn tự nhủ phải sống sao cho xứng đáng với những người đã hy sinh”, ông Lâm xúc động chia sẻ.

Vết thương trên cơ thể và ký ức trong lòng

Sau khi trở về quê hương, cuộc sống của người thương binh 3/4 gặp không ít khó khăn. Những công việc nặng nhọc ngày trước không còn phù hợp, việc đi lại và lao động cũng bị ảnh hưởng bởi thương tật.

Nhưng ông chưa bao giờ coi mình là người bất hạnh.

Bởi ông hiểu rằng, mình đã may mắn hơn rất nhiều đồng đội – những người đã gửi lại tuổi thanh xuân nơi chiến trường.

Mỗi dịp đồng đội gặp mặt, những câu chuyện về Vị Xuyên lại được nhắc đến. Người còn nhớ gì kể nấy. Tên người đã mất được nhắc lại để ký ức về họ không bị thời gian xóa nhòa.

Với CCB Hoàng Văn Lâm, cao điểm 1508 không chỉ là một địa danh của chiến tranh, mà là nơi lưu giữ một phần tuổi trẻ của cả một thế hệ.

Ngọn lửa không bao giờ tắt

Chiến tranh đã lùi xa. Những người lính năm xưa giờ đây mái tóc đã bạc, cơ thể mang theo những vết thương suốt đời.

Nhưng ký ức về đồng đội vẫn còn nguyên vẹn.

Câu chuyện của người lính tiếp tế năm nào nhắc thế hệ hôm nay rằng: để có cuộc sống hòa bình, độc lập và bình yên, đã có biết bao người lính âm thầm chịu đựng gian khổ, có những người mang thương tật suốt đời và có những người mãi mãi không trở về.

Những chuyến tiếp tế năm xưa có thể đã dừng lại, nhưng tình đồng đội thì chưa bao giờ kết thúc.

Ở đâu đó giữa núi rừng Vị Xuyên, những người lính đã nằm xuống vẫn như đang nhắc nhở thế hệ sau:

“Hãy sống thật tốt trong những ngày hòa bình, bởi hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu xương của biết bao người.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn