GỬI EM YÊU (Bức thư từ biên giới phía tây Bác năm 1984)
Mường Khương, ngày… tháng 3 năm 1984 Gửi em – người con gái anh thương nhất,
Em thân yêu,
Anh viết cho em những dòng này khi màn sương chiều đang phủ kín núi rừng Tây Bắc. Mường Khương những ngày này lạnh hơn ở quê mình nhiều. Cái lạnh len lỏi qua áo, qua từng thớ thịt, nhưng lòng anh lại ấm lạ thường mỗi khi nghĩ đến em – người vẫn chờ tin anh ở tận phương Nam xa thẳm.
Tiếng súng bên kia biên giới thỉnh thoảng lại vọng về, từng tràng ngắn, như nhắc anh nhớ rằng chiến tranh vẫn chưa chịu rời bỏ nơi này. Đơn vị anh đang đóng ở một bản nhỏ sát đường biên. Núi dựng đứng, đá tai mèo sắc như dao, cây rừng vươn cao trong gió như những cánh tay khẳng khiu của đất trời.
Đêm qua, cả đơn vị trực chiến suốt, vì quân địch bên kia manh động. Anh và anh em hành quân qua những con dốc dựng đứng, chân trượt trên đá ướt nhưng không ai kêu ca. Mỗi người đều hiểu:
Nếu chúng ta không đứng ở đây, thì quê hương, gia đình và cả em – người anh thương – sẽ đối diện với hiểm nguy.
Anh kể em nghe một chút về nơi này…
Ban ngày, mây trôi thấp đến mức như chỉ cần đưa tay là chạm được. Những nương ngô, nương lúa của người Mông vẫn còn dấu vết cháy xém vì pháo địch. Bà con đã sơ tán hết từ đầu mùa khô, chỉ còn lại chúng anh và núi rừng.
Đôi khi, anh gặp vài đứa trẻ người Mông đi ngang chốt, tay ôm túi ngô, mắt nhìn anh đen láy, hồn nhiên. Chúng hỏi anh bằng tiếng địa phương:
“Chú bộ đội có về được không?”
Anh chỉ cười:
“Về chứ, phải về để còn cưới vợ.”
Bọn trẻ cười giòn như nắng, làm lòng anh nhẹ đi biết bao.
Em yêu
Đêm nay gió rít mạnh lắm. Trong hầm chữ A, ánh đèn dầu leo lét soi từng trang thư cũ của em. Anh đọc đi đọc lại, đến mức thuộc cả những câu em viết. Những chữ em nắn nót đã thành nguồn sức mạnh giúp anh đứng vững giữa bom đạn nơi biên cương này.
Anh biết em lo cho anh nhiều lắm. Nhưng chiến trường không chỉ có súng đạn và mất mát đâu em. Nó còn có:
Tình đồng đội sâu như máu mủ
Những bữa cơm chia nhau từng miếng cháy
Những cái bắt tay thật chặt trước giờ xuất kích
Và những buổi sáng yên bình hiếm hoi khi mây tan, để thấy đất trời Mường Khương đẹp đến lặng người
Anh hứa với em:
Dù gian khổ đến đâu, anh vẫn giữ mình bình yên để ngày trở về có thể nắm tay em thật chặt
Có một điều này… anh muốn nói mà từ lâu chưa dám viết
Em à, giữa những lúc bom đạn mịt mù, anh càng thấy tình yêu mình trân quý biết nhường nào.
Nếu không có ngày hòa bình, anh mong chỉ cần có ngày được đứng trước nhà em, nhìn em mỉm cười, nghe tiếng em gọi “Anh Thoán!” (hoặc tên nhân vật bạn muốn giữ), thế là đủ.
Anh tin rằng:
Sau mọi cuộc chiến, điều còn lại mạnh mẽ nhất chính là tình yêu của con người dành cho nhau.
Trăng non đang nhô lên phía bên kia dãy núi Pha Long. Anh phải đi trực thay tổ bạn. Em ngủ đi, đừng thức muộn chờ thư anh nữa.
Nếu có thể gửi cho anh một bức thư, em chỉ cần viết rằng:
“Em vẫn chờ.”
Thế là đủ cho anh sống và chiến đấu thêm trăm lần.
Chúc em bình yên.
Hãy giữ sức khỏe… để ngày anh trở về còn mắng yêu anh vì những tháng ngày xa cách.
Thương em nhiều,
Người lính của em ở Mường Khương –
Thoán



