Gùi gạo qua dốc
Buổi sáng hôm ấy, đơn vị Cu Nâu nhận nhiệm vụ vận chuyển gạo qua một con dốc dài giữa vùng núi. Những bao gạo được chia thành từng phần để mọi người mang theo. Cu Nâu nhận phần của mình, buộc lại cẩn thận rồi gùi lên vai.

Buổi sáng hôm ấy, đơn vị Cu Nâu nhận nhiệm vụ vận chuyển gạo qua một con dốc dài giữa vùng núi.
Những bao gạo được chia thành từng phần để mọi người mang theo. Cu Nâu nhận phần của mình, buộc lại cẩn thận rồi gùi lên vai.
Lúc mới bắt đầu, cậu vẫn còn khỏe.
Con đường phía trước quanh co giữa những vạt cây. Có đoạn khá bằng phẳng, nhưng càng lên cao, con dốc càng trở nên khó đi.
Chiếc gùi trên lưng nặng dần.
Mồ hôi chảy xuống trán.
Cu Nâu nhớ lại những ngày ở quê theo cha làm việc ngoài đồng. Những gánh nặng ngày ấy tuy khác, nhưng đều dạy cậu một điều: muốn đi hết một quãng đường dài thì phải biết giữ sức và kiên trì.
Người đồng đội đi phía trước quay lại:
— Mệt không?
Cu Nâu cười:
— Có một chút.
— Nghỉ một lát nhé?
Cu Nâu nhìn những người phía sau rồi đáp:
— Nghỉ chút thôi, rồi mình đi tiếp.
Cả nhóm tìm một khoảng đất bằng để nghỉ. Mọi người tháo gùi xuống, uống nước và kiểm tra lại dây buộc.
Một chiến sĩ lớn tuổi nói:
— Việc vận chuyển quan trọng nhất là giữ sức, đi chắc và biết giúp nhau.
Cu Nâu gật đầu.
Khi tiếp tục lên dốc, một người trong nhóm có vẻ mệt hơn. Cu Nâu giảm tốc độ, đi bên cạnh động viên:
— Cứ chậm thôi. Chúng ta cùng đi.
Con dốc tưởng như dài mãi.
Nhưng từng bước chân vẫn nối tiếp nhau.
Đến khi lên tới đỉnh, Cu Nâu đặt gùi xuống, thở mạnh rồi nhìn con đường vừa đi qua.
Mọi người đều mệt, nhưng ai cũng vui vì đã hoàn thành phần việc được giao.
Một đồng đội vỗ vai cậu:
— Cậu quen việc nặng từ nhỏ nên chịu được thật.
Cu Nâu cười:
— Cha tôi từng bảo, việc khó thì làm từng chút một, rồi sẽ xong.
Nhìn những bao gạo được chuyển đến nơi tập kết, Cu Nâu hiểu rằng phía sau một bữa cơm của người lính có biết bao công sức của những người vận chuyển, những người hậu cần và đồng bào.
Một bao gạo không chỉ là lương thực.
Đó còn là mồ hôi của người trồng lúa, sức người trên những con đường dốc và sự chung sức của biết bao người trong những năm tháng gian khó.
Cu Nâu khoác lại chiếc gùi nhẹ hơn sau khi hoàn thành nhiệm vụ.
Cậu nhìn xuống con dốc dài phía dưới rồi mỉm cười.
Lần gùi gạo qua dốc ấy đã dạy người chiến sĩ trẻ rằng những nhiệm vụ tưởng như âm thầm nhất cũng có ý nghĩa, và muốn hoàn thành việc chung cần có sức bền, tinh thần đoàn kết và sự kiên trì đến cùng.



