GÙI GẠO QUA DỐC ĐÁ TAI MÈO
GÙI GẠO QUA DỐC ĐÁ TAI MÈO
GÙI GẠO QUA DỐC ĐÁ TAI MÈO
Ở vùng núi cao, nơi những dãy đá tai mèo dựng đứng như những lưỡi dao sắc, hành trình vận chuyển lương thực chưa bao giờ là dễ dàng. Bà Vàng Thị Dính khi ấy mới ngoài mười tám tuổi đã xung phong tham gia đội dân công, mang theo tinh thần nhiệt huyết của tuổi trẻ.
Mỗi chuyến đi, bà gùi trên lưng hơn 30kg gạo. Chiếc gùi đè nặng lên vai, dây đeo hằn sâu vào da thịt, nhưng bà chưa từng có ý nghĩ bỏ cuộc. Con đường đi qua những triền núi cheo leo, chỉ rộng vừa đủ một bàn chân. Một bên là vách đá, bên kia là vực sâu hun hút.
Những ngày trời rét, sương mù phủ kín lối đi. Quần áo ướt sũng, gió lạnh thấm vào da thịt, nhưng đoàn người vẫn lặng lẽ tiến bước. Không ai nói nhiều, chỉ có tiếng bước chân đều đều và tiếng thở nặng nhọc.
Có những lúc mệt lả, bà Dính phải dừng lại, chống gậy thở dốc. Nhưng mỗi khi nghĩ đến những chiến sĩ ngoài mặt trận đang thiếu lương thực, bà lại tự nhủ: “Mình còn đi được thì phải đi tiếp”. Chính suy nghĩ giản dị ấy đã giúp bà vượt qua bao nhiêu dốc núi.
Khi đến điểm tập kết, nhìn những bao gạo được chuyển đi, bà cảm thấy niềm vui khó tả. Mọi mệt nhọc dường như tan biến. Không ai cần khen thưởng, bởi chính việc hoàn thành nhiệm vụ đã là phần thưởng lớn nhất.
Nhiều năm sau, khi kể lại câu chuyện cho con cháu, bà vẫn xúc động. Bà nói, những năm tháng ấy tuy gian khổ nhưng cũng là quãng đời đẹp nhất, khi con người sống vì nhau, vì đất nước.



