Khác

Gùi gạo trong đêm không trăng

Gùi gạo trong đêm không trăng

Tuyên Quang15/12/2025Ma Thị Hà (Đoàn xã Minh Quang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi còn nhớ rất rõ những chuyến gùi gạo lên tuyến trước. Công việc thường bắt đầu từ chiều muộn, khi trời sập tối. Mỗi người được giao một gùi gạo nặng trĩu sau lưng, buộc chặt bằng dây rừng.

Chúng tôi đi thành hàng, người trước bám người sau, không bật đèn, không nói chuyện to. Đêm rừng tối đặc, không trăng, chỉ nghe tiếng bước chân lạo xạo trên lá khô và tiếng thở gấp gáp vì nặng. Có lúc gạo đè vai đau buốt, dây gùi cắt vào da rát bỏng, nhưng chẳng ai dám dừng lâu. Dừng lại là mệt, mà mệt thì không lên nổi dốc.

Đi được nửa đường, mưa bất ngờ đổ xuống. Đường trơn như đổ mỡ, gùi gạo phía sau nặng thêm vì nước ngấm. Có người trượt ngã, cả tổ phải dừng lại đỡ nhau đứng dậy, kiểm tra xem gạo có ướt không rồi lại tiếp tục đi. Lúc ấy, tôi chỉ sợ nhất một điều: gạo không đến kịp chốt, bộ đội phía trên sẽ thiếu ăn.

Gần tới điểm giao, tiếng pháo vọng lại từng hồi. Mỗi lần đất rung lên, chúng tôi lại đứng ép sát vào vách núi, ôm chặt gùi gạo như ôm chính phần sống còn của đơn vị. Khi trao được gùi gạo cho bộ đội, nhìn các anh cười, nói vội mấy câu cảm ơn, tự nhiên bao nhiêu mệt nhọc tan biến hết. Và với tôi, đó là điều khiến những năm tháng gian khổ ấy trở thành ký ức không bao giờ quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn