Bài viết

Gùi gạo vượt đèo.

Nghệ An18/07/2026Lữ Văn Phuôm (Đoàn xã Hữu Kiệm)20 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi vẫn nhớ những ngày gùi gạo vượt đèo trong những năm tháng kháng chiến.

Ngày ấy, khi chiến dịch diễn ra, ở hậu phương chúng tôi ai cũng hiểu rằng tiền tuyến đang cần từng hạt gạo. Bộ đội ngoài mặt trận có vững vàng chiến đấu hay không, một phần cũng nhờ những chuyến gùi hàng âm thầm của người dân chúng tôi.

Từ sáng sớm, tôi đã buộc lại chiếc gùi trên lưng, kiểm tra từng nút dây rồi cùng đoàn dân công lên đường. Trong gùi là những bao gạo nặng trĩu, nhưng trong lòng chúng tôi còn mang theo một niềm quyết tâm lớn hơn. Con đường phía trước là những con đèo cao, những dốc núi quanh co và những cánh rừng sâu hun hút.

Có những đoạn đường dốc đến mức phải cúi người mà bước. Mỗi bước chân đều phải thật chắc để giữ thăng bằng. Vai đau vì sức nặng của gạo, bàn chân mỏi vì đi nhiều ngày, nhưng không ai bỏ lại phần hàng của mình. Chúng tôi động viên nhau: "Cố thêm một đoạn nữa, các anh bộ đội đang chờ."

Đường rừng không chỉ có gian khổ mà còn có hiểm nguy. Có những lúc máy bay địch xuất hiện, đoàn người phải nhanh chóng tản vào ven rừng, che giấu hàng hóa rồi chờ đến khi an toàn mới tiếp tục đi. Có những con đường vừa được sửa lại đã bị bom phá, chúng tôi lại cùng nhau san đất, nối lại lối đi.

Tôi nhớ nhất những bữa cơm vội giữa lưng chừng núi. Mỗi người chia nhau một nắm cơm, một ngụm nước, ngồi nghỉ bên gốc cây rồi lại tiếp tục lên đường. Không ai quen biết tất cả mọi người trong đoàn, nhưng ai cũng coi nhau như người thân vì cùng chung một nhiệm vụ.

Khi đến nơi giao gạo cho đơn vị bộ đội, nhìn những người lính nhận từng bao lương thực, chúng tôi thấy mọi mệt nhọc đều xứng đáng. Có anh chiến sĩ nắm tay chúng tôi và nói lời cảm ơn. Lúc ấy, chúng tôi hiểu rằng những bước chân vượt đèo của mình đã góp phần giúp các anh thêm sức mạnh nơi chiến trường.

Nhiều năm đã trôi qua, tôi vẫn nhớ tiếng bước chân của đoàn người trên những con đường núi, nhớ tiếng gọi nhau giữa sương rừng và nhớ cả những chiếc gùi đã theo chúng tôi đi qua bao đèo cao.

Ngày ấy, chúng tôi không nghĩ mình đang làm một điều lớn lao. Chúng tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng đất nước cần thì mình góp sức. Nhưng chính từ những gánh gạo nhỏ bé ấy, từ hàng triệu bước chân âm thầm như thế, sức mạnh của cuộc kháng chiến đã được nuôi dưỡng từng ngày.

Chiếc gùi trên vai năm xưa đã nhẹ đi theo thời gian, nhưng ký ức về những con đường vượt đèo và những năm tháng vì Tổ quốc thì vẫn còn mãi trong lòng tôi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn