Cựu chiến binh

Gùi hàng qua lửa – chuyến vận tải không thể chậm

Trong đời lính của bác Trần Văn Đàn, có những chuyến vận tải mà thời gian được tính bằng từng giờ, từng phút. Đó không chỉ là chuyện mang hàng, mà là cuộc chạy đua với bom đạn và sự sống còn của cả đơn vị phía trước. Một chuyến đi chậm, có thể đồng đội sẽ thiếu đạn giữa trận đánh. Và có những chuyến đi, bác biết rõ: đi là có thể không về.

Thanh Hóa24/12/2025Lê Thị Lan (CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON HOẰNG ĐẠO)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khoảng cuối năm 1972, chiến trường miền Đông Nam Bộ bước vào giai đoạn ác liệt. Đơn vị bộ binh phía trước chuẩn bị mở một trận đánh lớn, nhưng kho đạn và lương thực đã cạn. Bộ Tư lệnh Hậu cần giao nhiệm vụ cho tổ vận tải của bác Trần Văn Đàn: bằng mọi giá phải đưa hàng vào đúng thời gian quy định.

Bác kể:
“Lúc nhận nhiệm vụ, cán bộ chỉ nói gọn: Chuyến này rất gấp. Có thể không an toàn, nhưng phải đi. Nghe vậy là hiểu rồi.”

Mỗi người lính gùi trên lưng gần bốn mươi ký: gạo, đạn, thuốc quân y. Đường đi dài hơn thường lệ, phải băng qua một khu rừng thấp – nơi máy bay địch hay đánh phá. Ban ngày, cả tổ phải nằm im trong hầm ngụy trang, chờ đêm xuống mới đi tiếp.

Có đêm, khi đoàn đang vượt qua suối thì pháo địch bắn dồn dập. Nước bắn tung trắng xóa, hàng hóa ướt sũng. Một đồng chí trượt chân, bị thương ở chân. Cả tổ dừng lại, không ai bảo ai, người băng bó, người san hàng gùi giúp.

“Lúc đó chẳng ai nói câu nào, chỉ làm. Ai cũng nghĩ: bỏ người là không được, bỏ hàng lại càng không,” bác nói.

Đến rạng sáng ngày thứ tư, tổ vận tải vào được vị trí tập kết. Khi hàng được bàn giao đầy đủ, cán bộ đơn vị chiến đấu bắt tay từng người. Có người siết tay bác rất chặt, mắt đỏ hoe.

“Nhìn anh em nhận được đạn, nhận được gạo, tôi thấy mệt mấy cũng đáng,” bác kể.

Chuyến vận tải ấy sau này bác mới biết: đã góp phần trực tiếp giúp đơn vị phía trước giữ vững trận địa. Với bác Đàn, đó là một trong những chuyến đi nặng nhất – không chỉ vì gùi hàng, mà vì trách nhiệm đè nặng trên từng bước chân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn