Gùi hàng vượt doc
Dốc Ba Tầng cao dựng đứng. Muốn vượt phải dùng cả tay và chân. Đeo gùi nặng 30–40 ký.
Có hôm trời mưa, đất sình nhão. Một bạn nữ trượt chân, suýt rơi xuống vực. Tôi nắm tay kéo lại, cả hai ngã lăn ra đất. Tôi cười: “Chết hụt rồi nha!”.
Cô ấy bặm môi: “Chết đâu không sợ, chỉ sợ gùi bể thôi.”
Hôm vượt được đỉnh, ai cũng nằm vật ra thở. Nhìn lại con đường như sợi chỉ ngoằn ngoèo dưới chân, tôi thấy mình mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Giờ trở về, đi thang bộ vài tầng là thở hổn hển, nhưng mỗi lần nhớ dốc Ba Tầng, ngực tôi vẫn rạo rực.



