Gửi Lại Bầu Trời Những Ánh Hào Quang
Gửi Lại Bầu Trời Những Ánh Hào Quang
Trường: THPT Hồng Ngự 3
Họ và tên: Đỗ Duy Khang
Lớp: 10A1
Để hưởng ứng ngày Thương binh - Liệt sĩ 27/7, thay vì chọn những câu chuyện ở đâu đó xa xôi, em xin được kể về một người bác, một người anh hùng rất gần gũi với người dân Đồng Tháp. Đó chính là bác Nguyễn Văn Bảy người phi công huyền thoại của thế kỷ XX, người từng điều khiển máy bay tiêm kích MiG-17 và xuất sắc bắn rơi 7 máy bay tân tiến của quân đội Mỹ.
Tìm hiểu qua các trang báo chính thống, em thực sự khâm phục trước câu chuyện cuộc đời đầy thăng trầm nhưng vô cùng oanh liệt của bác. Trước khi trở thành một phi công huyền thoại, bác Bảy cũng chỉ là một người nông dân bình thường như bao người con Nam Bộ khác, quanh năm chỉ quen với ruộng đồng, lam lũ. Năm 17 tuổi, theo tiếng gọi của Tổ quốc, bác đi lính rồi may mắn được tuyển chọn đi học lái máy bay. Từ một người chưa từng thấy chiếc máy bay ngoài đời thực, chữ nghĩa còn chưa rành, vậy mà bằng sự kiên trì chịu khó, bằng ý chí sắt đá của người chiến sĩ cách mạng, bác đã làm được điều phi thường: làm chủ bầu trời và bảo vệ bình yên cho Tổ quốc.
Điều khiến em vừa thấy thương, vừa cảm phục bác nhất chính là lối sống vô cùng giản dị, mộc mạc. Ngay cả khi ra trận đối mặt với kẻ thù nguy hiểm, bác vẫn giữ nguyên cái tính chân chất của người quê mình. Bác từng kể lại rằng, vì quen đi chân đất từ nhỏ nên lúc bước vào buồng lái máy bay, bác cũng cởi giày ra, đi chân trần đạp ga cho thoải mái và để có cảm giác chân thực nhất. Trên khắp thế giới, có lẽ chỉ có duy nhất người anh hùng Nguyễn Văn Bảy mới có phong cách "lái máy bay chân trần" độc nhất vô nhị như vậy.
Sau khi đất nước hòa bình, rời tay lái máy bay, bác về hưu và chọn quay lại quê hương Lai Vung, Đồng Tháp để sinh sống. Dù mang trên mình biết bao huân chương cao quý, bác vẫn từ chối nhà cửa sang trọng ngoài phố lớn. Bác chọn khoác lên mình chiếc áo bà ba, quấn chiếc khăn rằn quen thuộc, ngày ngày ra ao cho cá ăn, chăm sóc vườn tược và sống chan hòa cùng bà con chòm xóm. Ai đến nhà chơi cũng chỉ thấy một ông lão Nam Bộ hiền khô với nụ cười rạng rỡ, chẳng ai nghĩ đó lại là một phi công lẫy lừng từng khiến kẻ thù phải khiếp sợ.
Đọc lại câu chuyện thời hoa lửa của bác Bảy, lòng em lại dâng lên những cảm xúc ấm áp và tự hào khôn xiết. Bác đã dạy cho thế hệ trẻ chúng em một bài học sâu sắc anh hùng không phải là người làm những điều gì đó quá cao siêu, mà là người biết cống hiến hết mình vì độc lập dân tộc và dẫu có lập nên bao chiến công hiển hách, khi trở về với đời thường vẫn giữ vẹn nguyên lòng khiêm tốn, giản dị. Là một đoàn viên thanh niên, đứng trước anh linh của các vị anh hùng đi trước, em tự hứa sẽ luôn cố gắng học tập thật tốt, sống chan hòa và có ích để tiếp nối truyền thống tốt đẹp của thế hệ cha anh.


