Thân nhân liệt sĩ, người có công

Gửi lại ký ức cho mai sau

Trong căn nhà nhỏ của Trần Chung, phường Hòa Khánh Bắc, những ngày tháng Bảy luôn có một sắc thái đặc biệt. Mùi hương trầm bảng lảng trong không gian như níu lại từng ký ức xưa cũ. Trên bàn thờ trang trọng là tấm di ảnh người cha của ông — Trần Hữu Kiểu, người đã ngã xuống năm 1973 khi mới bước sang tuổi 29. Ngày ấy, cha nằm lại chiến trường Tây Ninh, còn ông Chung mới lên tám, chưa thể hiểu chiến tranh đã cướp mất những gì.

Phú Thọ04/03/2026Đoàn xã Tân Lạc (Đoàn xã Tân Lạc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Âm Thanh Từ Những Nén Hương

Trong căn nhà nhỏ của Trần Chung, phường Hòa Khánh Bắc, những ngày tháng Bảy luôn có một sắc thái đặc biệt. Mùi hương trầm bảng lảng trong không gian như níu lại từng ký ức xưa cũ. Trên bàn thờ trang trọng là tấm di ảnh người cha của ông — Trần Hữu Kiểu, người đã ngã xuống năm 1973 khi mới bước sang tuổi 29. Ngày ấy, cha nằm lại chiến trường Tây Ninh, còn ông Chung mới lên tám, chưa thể hiểu chiến tranh đã cướp mất những gì.

Mãi đến khi đất nước yên bình, gia đình mới đưa được hài cốt người liệt sĩ về an nghỉ tại Nghĩa trang liệt sĩ Hòa Quý. Những năm sau giải phóng, đồng đội cũ của cha ông thỉnh thoảng ghé thăm. Ông Chung lớn lên bằng những câu chuyện chân thật họ kể — chuyện về một người lính “đi B” năm nào, nghe theo tiếng gọi Tổ quốc rồi lặng lẽ dấn thân vào chiến trường miền Nam.

Ông nhớ mãi lần lần theo lá thư cũ, những dòng chữ đã nhòe, và lời kể của đồng đội để biết người cha mình chưa kịp trưởng thành bên cạnh là ai, đã sống, đã chiến đấu thế nào. Giờ đây, mỗi khi tháng Bảy về, hay mỗi dịp lễ Tết, ông lại đến nghĩa trang thắp nén hương. Với ông, đó không chỉ là nghi thức tưởng niệm — mà là cuộc đoàn tụ của hai cha con trong thời bình.

Dù đã 61 tuổi, ký ức về gương mặt cha vẫn là khoảng trống không sao lấp đầy. Nhưng ý niệm “cha là người lính đã hy sinh cho đất nước” luôn thôi thúc ông sống tử tế và trách nhiệm. Ông xem những người như mình — sinh ra giữa chiến tranh, lớn lên trong hòa bình — mang một “sứ mệnh kép”: vừa ghi nhớ quá khứ, vừa gìn giữ nó bằng lòng biết ơn chứ không oán trách.

Mỗi tháng Bảy, căn nhà nhỏ của ông lại ấm áp tiếng nói cười. Không chỉ cựu chiến binh tìm đến mà còn có nhiều học sinh, đoàn viên, thanh niên đến thắp hương trước bàn thờ liệt sĩ Trần Hữu Kiểu. Ông Chung luôn mong điều giản dị: “Mỗi bạn trẻ khi đến đây không chỉ cúi đầu, mà hãy tự hỏi mình sẽ sống thế nào để không hổ thẹn với những người đã ngã xuống.”

Tuổi thơ thiếu vắng cha là nỗi tiếc nuối kéo dài cả đời. Vì thế, ông lại chọn cách bù đắp — trở thành một người cha, người ông hiền hòa nhưng kiên định, truyền cho con cháu lòng biết ơn với cội nguồn. Ông thường kể cho chúng nghe về người ông chưa từng gặp, người đã rời mái nhà khi Tổ quốc cần và mãi nằm lại nơi biên giới xa xôi.

Đôi lúc, ông Chung tự hỏi: nếu cha còn sống, ông sẽ là người như thế nào? Có lẽ cũng như bao người lính khác: trầm lặng, khiêm nhường, nhưng trong lòng luôn chất chứa nỗi đau đáu về đất nước. Nên bây giờ, ông sống thay cả phần của cha — để giữ trọn niềm tự hào gia đình, để bồi đắp niềm tin rằng: hòa bình là thành quả đánh đổi bằng máu xương, không gì tự nhiên mà có.

Tháng Bảy — mùa của ký ức, của khói nhang trên những phần mộ không tên. Trong sự tĩnh lặng ở nghĩa trang, trong ánh mắt rưng rưng của người con chưa từng thấy mặt cha, vang lên một thông điệp không lời: đừng quên.

Bởi hòa bình là dòng chảy nối dài qua nhiều thế hệ. Nếu lớp người đi trước giữ gìn nó bằng máu và nước mắt, thì lớp trẻ hôm nay phải gìn giữ bằng tri thức, đạo đức và tinh thần trách nhiệm. Đó là vẻ đẹp bền bỉ của lòng yêu nước — âm thầm mà mạnh mẽ, như lời hứa với quá khứ và cũng là hành trang hướng đến tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Gửi lại ký ức cho mai sau | Câu chuyện thời hoa lửa