gửi lại một phần tuổi thanh xuân”
Năm 1978, khi tuổi trẻ đang ở những năm tháng đẹp nhất, Lê Nguyên Quy lên đường nhập ngũ. Rời xa quê hương, gia đình và cuộc sống thân thuộc, người thanh niên năm ấy mang theo hành trang giản dị của tuổi trẻ cùng ý thức trách nhiệm đối với Tổ quốc.
Lê Nguyên Quy (1959)
“Bốn năm quân ngũ – gửi lại một phần tuổi thanh xuân”
Năm 1978, khi tuổi trẻ đang ở những năm tháng đẹp nhất, Lê Nguyên Quy lên đường nhập ngũ. Rời xa quê hương, gia đình và cuộc sống thân thuộc, người thanh niên năm ấy mang theo hành trang giản dị của tuổi trẻ cùng ý thức trách nhiệm đối với Tổ quốc.
Bốn năm, từ 1978 đến 1982, là một chặng đường đáng nhớ trong cuộc đời. Trong môi trường quân đội, người lính được rèn luyện từng ngày trong kỷ luật, học cách sống tập thể, biết chia sẻ với đồng đội và luôn đặt nhiệm vụ chung lên trên những mong muốn riêng.
Những tháng ngày xa quê chắc hẳn có những nỗi nhớ không dễ gọi thành lời. Nhớ mái nhà, nhớ người thân, nhớ những con đường quê quen thuộc. Nhưng bên cạnh nỗi nhớ ấy là tình đồng chí, đồng đội – thứ tình cảm được tạo nên từ những ngày cùng nhau rèn luyện, cùng chia sẻ khó khăn và động viên nhau hoàn thành nhiệm vụ.
Bốn năm quân ngũ cũng là bốn năm tuổi trẻ được tôi luyện. Những khó khăn của môi trường quân đội giúp người lính trưởng thành hơn trong suy nghĩ, vững vàng hơn trong cuộc sống và hiểu sâu sắc hơn giá trị của trách nhiệm.
Năm 1982, Lê Nguyên Quy hoàn thành nhiệm vụ và trở về quê hương. Từ màu áo lính trở lại cuộc sống đời thường, ông mang theo những kỷ niệm của một thời tuổi trẻ và những phẩm chất được rèn luyện trong quân đội.
Năm 2013, ông tham gia Hội Cựu chiến binh. Đây là nơi những người lính năm xưa có dịp gặp lại nhau, cùng ôn lại những năm tháng đã qua và tiếp tục giữ gìn nghĩa tình đồng đội.
Hơn bốn mươi năm đã trôi qua kể từ ngày trở về, thời gian có thể làm nhiều thứ đổi thay, nhưng những ký ức về một thời khoác áo lính vẫn luôn có vị trí đặc biệt trong trái tim người cựu quân nhân.
Bốn năm quân ngũ – bốn năm của tuổi trẻ, trách nhiệm và tình đồng đội. Đó là một phần thanh xuân đã gửi lại trong những năm tháng đáng nhớ, để hôm nay khi nhìn lại, Lê Nguyên Quy có thể tự hào về một chặng đường mình đã từng đi qua.



