Cựu Thanh niên xung phong

Gửi lại tuổi thanh xuân cho mạch máu giao thông thời chống Mỹ

Ngô Ánh Tuyết

Hà Tĩnh22/08/2026xã Hợp Tiến (Xã Hợp Tiến)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh ra và lớn lên trên vùng đất giàu truyền thống cách mạng Đức Hòa (Đức Thọ, Hà Tĩnh), người con gái Hà Thị Xanh đã sớm gạt lại những êm đềm của làng quê để đứng vào hàng ngũ Thanh niên xung phong khi tuổi đời còn rất trẻ. Chị được phân công về Tiểu đội 4 thuộc Đại đội 552, trực tiếp bám trụ tại Ngã ba Đồng Lộc — điểm nút giao thông huyết mạch nhưng cũng là "tọa độ chết" hứng chịu vô số đợt mưa bom bão đạn của kẻ thù.

Tại mặt trận vô cùng gian khổ ấy, vóc dáng nhỏ nhắn của cô gái mộc mạc ngày nào nhanh chóng được tôi luyện thành bản lĩnh của một chiến sĩ kiên cường. Chị xông xáo nhận về mình những phần việc nặng nhọc, thuần thục từ kỹ thuật san lấp hố bom đến thao tác phá bom nổ chậm đầy nguy hiểm. Những đêm dài thức trắng cùng đồng đội bám trụ mặt đường, đối mặt với hiểm nguy chực chờ, tất cả chỉ với một quyết tâm cháy bỏng: giữ cho mạch máu giao thông ra tiền tuyến luôn thông suốt.

Sau những giờ phút chiến đấu căng thẳng giữa tàn khốc của chiến trường, chị Xanh lại trở về với vẻ hồn nhiên, trong trẻo của tuổi mười chín. Chị yêu thích những đóa phong lan rừng, thường hái cài lên mái tóc cho vơi đi cái gay gắt của khói bụi bom đạn, hay nắn nót ghi lại những dòng nhật ký đong đầy hoài bão về ngày đất nước thanh bình.

Thế nhưng, khoảnh khắc bình yên ấy đã dở dang vào chiều ngày 24 tháng 7 năm 1968. Lúc 16 giờ, một trận bom rải thảm bất ngờ trút xuống trận địa, vùi lấp căn hầm trú ẩn và cướp đi sự sống của chị Hà Thị Xanh cùng 9 người chị em thân thiết trong tiểu đội.

Chị ngã xuống khi tuổi đời đẹp nhất vừa tròn mười chín, nhưng sự hy sinh oanh liệt của chị cùng Tiểu đội 4 anh hùng đã hóa thành bất tử. Câu chuyện về "nhành phong lan" can trường nơi Ngã ba Đồng Lộc vẫn mãi là biểu tượng ngời sáng cho khí節, lòng yêu nước và lý tưởng cống hiến trọn vẹn của tuổi trẻ Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn