Gửi lại tuổi xuân nơi những năm tháng gian lao
Gửi lại tuổi xuân nơi những năm tháng gian lao Sinh năm 1953, ông Phạm Văn Hòa lớn lên trong một giai đoạn đất nước còn nhiều thử thách. Tuổi trẻ của ông cũng như nhiều thanh niên cùng thế hệ, sớm biết đến hai chữ trách nhiệm và tiếng gọi của quê hương.
Gửi lại tuổi xuân nơi những năm tháng gian lao
Sinh năm 1953, ông Phạm Văn Hòa lớn lên trong một giai đoạn đất nước còn nhiều thử thách. Tuổi trẻ của ông cũng như nhiều thanh niên cùng thế hệ, sớm biết đến hai chữ trách nhiệm và tiếng gọi của quê hương.
Năm 1972, khi tuổi đời còn rất trẻ, ông Phạm Văn Hòa lên đường nhập ngũ. Rời mái nhà thân thuộc, ông bước vào cuộc sống của người lính, bắt đầu một chặng đường mà sau này khi nhìn lại, đó vẫn là một phần ký ức đặc biệt của cuộc đời.
Những ngày tháng có đồng đội
Từ 1972 đến 1977, ông Hòa có năm năm gắn bó với quân ngũ.
Năm năm ấy là những ngày xa quê, xa gia đình và sống cùng những người đồng đội. Cuộc sống khi đó còn nhiều gian khó. Người lính phải làm quen với những thiếu thốn, những nhiệm vụ nặng nề và những ngày tháng không dễ dàng.
Nhưng trong gian khó lại có tình người.
Đồng đội cùng nhau chia sẻ từng bữa cơm, từng công việc, cùng động viên nhau khi mệt mỏi. Những lúc được nghỉ, câu chuyện thường lại hướng về quê nhà. Một người kể về cha mẹ, một người nhắc đến con đường làng, người khác mong ngày được trở về.
Những câu chuyện giản dị ấy đã làm ấm lòng những người lính xa quê.
Có lẽ nhiều năm sau, khi nhớ về quãng đời quân ngũ, người ta không chỉ nhớ những nhiệm vụ đã hoàn thành mà còn nhớ nhất chính là những người đã cùng mình đi qua những ngày tháng ấy.
Trở về nhưng chiến tranh chưa hoàn toàn ở lại phía sau
Năm 1977, ông Phạm Văn Hòa hoàn thành thời gian quân ngũ và trở về cuộc sống đời thường.
Sau những năm tháng xa nhà, ông bắt đầu lại cuộc sống bên gia đình. Những tưởng những ngày gian khổ đã khép lại, nhưng trên hành trình trở về, ông mang theo một dấu tích mà thời gian không dễ xóa nhòa.
Ông bị ảnh hưởng bởi chất độc da cam.
Chiến tranh đã kết thúc, nhưng những hậu quả của nó vẫn tiếp tục hiện diện trong cuộc sống của những người từng tham gia. Với ông Hòa, chất độc da cam trở thành một phần mất mát âm thầm, gắn với những năm tháng ông đã trải qua trong quân ngũ.
Đó là điều mà những người sinh ra trong thời bình khó có thể cảm nhận hết.
Một người lính, một ký ức
Nhìn lại chặng đường 1972–1977, có thể nói đó là năm năm tuổi trẻ ông Phạm Văn Hòa đã dành cho quân ngũ.
Năm năm ấy không chỉ được tính bằng những ngày tháng. Đó là những năm tuổi trẻ, những mối quan hệ đồng đội, những kỷ niệm về quê hương và những trải nghiệm đã góp phần làm nên con người ông hôm nay.
Có những điều thời gian có thể làm phai mờ, nhưng có những điều càng về sau càng thấy quý giá.
Đó là tình đồng đội.
Đó là niềm vui ngày được trở về.
Và đó cũng là sự bình yên mà những người lính năm xưa đã góp phần gìn giữ.
Ông Phạm Văn Hòa đã trở về sau năm năm quân ngũ, nhưng những dấu tích của chiến tranh vẫn theo ông trong cuộc sống sau này.
Câu chuyện của ông vì thế không cần những lời quá lớn lao. Chỉ cần nhắc lại rằng năm 1972, một người thanh niên đã lên đường; năm 1977, ông trở về; và trong hành trang trở về ấy có cả những kỷ niệm đẹp của tuổi trẻ lẫn những ảnh hưởng của chất độc da cam.
Ngày hôm nay, khi cuộc sống đã đổi thay, những câu chuyện như thế càng cần được lưu giữ.
Bởi phía sau mỗi người lính là một gia đình, phía sau mỗi năm tháng quân ngũ là cả một tuổi trẻ. Và phía sau sự bình yên của hôm nay là những con người đã từng chấp nhận gian khó để hoàn thành trách nhiệm của thế hệ mình.
Năm tháng có thể đi qua, nhưng một thời tuổi trẻ đã sống, đã cống hiến và đã chịu đựng những mất mát sẽ luôn xứng đáng được nhớ đến bằng lòng biết ơn và sự trân trọng.


