Bài viết

Gửi một chân ở đất phương Nam

Lạng Sơn10/01/2026Đoàn xã Bằng Mạc (Đoàn xã Bằng Mạc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Hồ Hữu Nghị

Diễn biến trên chiến trường ngày một ác liệt, lại mang thương tích nặng nên ông Nghị bị mắc kẹt giữa chiến trường, chờ sau ngày giải phóng mới được ra Bắc (gần 2 năm). Trong điều kiện thiếu thốn thuốc men chữa trị, người thương binh luôn bị hành hạ bởi những cơn đau và sốt rét ác tính, có lúc gần như mất trí nhớ.

Bức ảnh hồi mới nhập ngũ được ông Hồ Hữu Nghị lưu giữ.

Ngay cả khi đã về an dưỡng tại Nghĩa Đàn, cách nhà chỉ hơn 20 km, ông Nghị vẫn không nhớ mình đang có bố mẹ, anh em và người yêu. Khi anh trai lên thăm, phải mất cả tiếng đồng hồ ông mới nhớ ra, anh em ôm lấy nhau mà khóc. Rồi khi về thăm nhà, em gái út ra đón, ông hỏi: “Bố mẹ ơi, cô gái này con nhà ai?”.

Dịp ấy, thương binh Hồ Hữu Nghị gặp lại người yêu sau gần 7 năm xa cách, người con gái vẫn một lòng chờ đợi, cho dù bao năm không một dòng tin tức. Bà Trương Thị Lý (vợ ông Nghị) kể: “Tôi kém ông ấy hai tuổi, ở gần nhà, từ nhỏ chơi với nhau thân thiết, rồi cảm mến nhau. Ông Nghị vào chiến trường được ít lâu thì tôi cũng nhập ngũ, chủ yếu phục vụ chiến đấu ở miền Bắc. Từ đó đến sau ngày giải phóng miền Nam tôi không nhận được tin tức gì, thậm chí gia đình nghĩ ông đã hy sinh”.

Vợ chồng ông Hồ Hữu Nghị.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn