Gửi một chân ở đất phương Nam
Cũng một thời vào sinh ra tử ở chiến trường miền Nam, ông Hồ Hữu Nghị (SN 1951) luôn khắc ghi những kỷ niệm thời hoa lửa. Năm 1970, cuộc chiến bước vào giai đoạn vô cùng ác liệt, vừa tròn 19 tuổi, chàng trai trẻ đất Quỳnh Ngọc (Quỳnh Lưu) đăng ký lên đường nhập ngũ và được gia nhập lực lượng đặc công Hải quân.

Cũng một thời vào sinh ra tử ở chiến trường miền Nam, ông Hồ Hữu Nghị (SN 1951) luôn khắc ghi những kỷ niệm thời hoa lửa. Năm 1970, cuộc chiến bước vào giai đoạn vô cùng ác liệt, vừa tròn 19 tuổi, chàng trai trẻ đất Quỳnh Ngọc (Quỳnh Lưu) đăng ký lên đường nhập ngũ và được gia nhập lực lượng đặc công Hải quân.
Huấn luyện xong, ông Nghị cùng đồng đội hành quân dọc Trường Sơn vào chiến trường Đông Nam Bộ và được biên chế vào quân số Tỉnh đội Bà Rịa – Long Khánh. Ở đây, đơn vị của ông phối hợp với lực lượng dân quân đánh phá nhiều đồn địch và phá nhiều cầu, cống gây cho địch nhiều tổn thất.
Mỗi trận đánh là một lần đối mặt với sự hy sinh, cũng là một lần chiến sỹ Hồ Hữu Nghị mài sắc ý chí, quyết tâm chiến đấu, góp phần chiến thắng kẻ thù. Đến nay, ông Nghị vẫn nhớ như in trận chiến đấu cuối cùng của mình vào đầu 1973, trong trận này ông đã để lại một chân giữa chiến trường ác liệt.
“Đêm ấy, chúng tôi tấn công đồn địch ở đồi Con Rắn. Địch kháng cự quyết liệt, các chốt đề kháng bắn ra xối xả, tôi dùng B41 xóa sổ được mấy ổ đại liên của địch. Lúc ấy không nghĩ đến cái chết, chỉ nghĩ có cách nào để tiêu diệt thật nhiều quân địch. Gần sáng, trên đường rút ra khỏi trận địa, không may bị vướng vào mìn, tôi bị mất một chân và được đồng đội đưa vào bệnh viện dã chiến, được tặng Huân chương Chiến công hạng Ba”.



