Cựu Thanh niên xung phong

Gùi Muối Qua Dốc

Ninh Bình28/04/2026Bùi Văn Mợi (Xã Khánh Thiện)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm kháng chiến, ở vùng rừng núi, muối là thứ quý không kém gì lương thực. Có những nơi thiếu muối kéo dài, nên việc đưa muối vào rừng trở thành nhiệm vụ đều đặn nhưng đầy gian nan.

Những gùi muối được chia nhỏ, buộc chặt sau lưng, theo chân người đi qua những con dốc dài hun hút. Đường rừng quanh co, có đoạn phải bám vào dây rừng mới leo lên được. Trời nắng thì khô khốc, trời mưa thì trơn trượt, nhưng chuyến đi không thể dừng.

Có một lần, khi đang vượt qua một con dốc cao, trời bất ngờ đổ mưa. Đất đá nhão ra, từng bước đi trở nên khó khăn. Muối gặp nước rất dễ hỏng, nên mọi người phải lấy áo mưa, lá rừng che kín, giữ cho gùi không bị ướt.

Đang lúc vất vả, một người phía trước trượt chân, ngã xuống. Gùi muối suýt lăn theo sườn dốc. Mọi người vội vàng giữ lại, kiểm tra từng bao. May mắn, phần lớn vẫn còn nguyên. Không ai trách móc, chỉ nhanh chóng sắp xếp lại rồi tiếp tục đi.

Mưa kéo dài khiến cả đoàn chậm lại. Có lúc tưởng phải dừng, nhưng rồi vẫn cố gắng từng bước. Ai cũng hiểu, nếu chuyến này không đến nơi, phía trước sẽ thiếu hụt.

Đến khi trời tạnh, con dốc cũng dần thoải hơn. Cuối cùng, những gùi muối cũng được đưa đến nơi an toàn. Khi tháo gùi xuống, ai cũng thở phào, vai đau rát nhưng lòng nhẹ đi.

Sau này, khi cuộc sống đủ đầy hơn, muối không còn là thứ hiếm hoi nữa. Nhưng mỗi khi nhớ lại, những chuyến đi gùi muối năm xưa vẫn hiện lên rõ ràng—không chỉ là hành trình vượt dốc, mà còn là sự kiên trì và trách nhiệm của những con người nơi hậu phương, góp phần giữ vững nhịp sống trong những ngày tháng gian khó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn