Gùi Ngô Non Của Bản Ma Lé
Gùi Ngô Non Của Bản Ma Lé
Nhân chứng kể: Vàng Seo Páo (Cựu du kích huyện Đồng Văn, Hà Giang)
"Năm 1967, dải đất biên cương Đồng Văn của chúng tôi tuy không phải là chiến trường trực tiếp đối đầu với bộ binh Mỹ, nhưng cuộc sống vô cùng khó khăn do bị bao vây kinh tế và thiên tai mất mùa liên tiếp. Đồng bào người Mông, người Dao trên các vách đá tai mèo phải ăn bầu, ăn măng rừng thay cơm. Thế nhưng, khi nhận được lời kêu gọi của mặt trận chi viện lương thực cho tiền tuyến miền Nam, cả bản Ma Lé của tôi đã đồng lòng đứng dậy.
Già làng Vàng Chống Thào, một cụ già ngoài sáu mươi tuổi, chân đi không vững vì thấp khớp, đã tự tay quẩy chiếc gùi mây lớn, đi từng nhà trong bản để quyên góp ngô non. Mỗi gia đình chỉ có vài bắp ngô để ăn qua bữa, nhưng khi nghe nói ngô này gửi cho bộ đội giải phóng đánh Mỹ, ai nấy đều tự nguyện bẻ những bắp ngô to nhất, mẩy hạt nhất bỏ vào gùi của già. Già Thào quẩy gùi ngô nặng hơn ba mươi cân, đi bộ suốt hai ngày đường dốc đá cheo leo để ra trạm tiếp nhận của huyện.
Tôi nhìn bờ vai già hằn sâu những vệt dây mây rướm máu, nước da xạm đen vì sương gió mà lòng thắt lại. Già đổ ngô ra mẹt, cười phô cả hàm răng đã rụng gần hết: 'Đồng bào Mông không có súng to để bắn thằng Mỹ, chỉ có hạt ngô này nuôi bộ đội thôi. Bộ đội ăn vào cho cái chân thật khỏe để đuổi hết giặc nhé'. Gùi ngô non của bản Ma Lé năm ấy tuy nhỏ bé, nhưng nó đong đầy nghĩa tình thủy chung, son sắt của đồng bào vùng cao miền Bắc hướng về miền Nam ruột thịt."


