Gùi ngô qua dốc đá
Gùi ngô qua dốc đá
Páo là cô gái Mông trẻ tuổi, nhưng đôi vai đã quen với những chuyến gùi nặng. Mỗi sáng sớm, khi sương còn phủ trắng nương, cô đã gùi bao ngô trên lưng, lặng lẽ xuống núi. Con đường quanh co, dốc cao, đá sắc cứa vào chân đau rát. Có lần trượt ngã, bao ngô rơi xuống, hạt văng khắp lối, cô lại kiên nhẫn nhặt từng hạt, gom lại rồi tiếp tục đi. Mồ hôi thấm ướt lưng áo, nhưng ánh mắt cô vẫn kiên định. Đến nơi, nhìn bộ đội nhận từng nắm ngô, cô thấy mọi mệt nhọc tan biến. Với Páo, những hạt ngô ấy không chỉ là lương thực, mà là tình cảm của bản làng gửi đến người chiến sĩ nơi tuyến lửa.


