Cựu Thanh niên xung phong

Gùi nước dưới mưa bom

Giữa những ngày mưa bom ác liệt trên tuyến lửa Trường Sơn, những cô gái thanh niên xung phong không chỉ san lấp hố bom, mở đường cho xe qua mà còn âm thầm gùi từng can nước tiếp tế cho bộ đội. Một lần đối mặt với hiểm nguy đã trở thành ký ức không thể phai mờ trong cuộc đời bà Nguyễn Thị Hòa.

Khánh Hòa17/06/2026Ngô Phương Trúc (Chi đoàn thôn Phú Văn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, khi vừa tròn hai mươi tuổi, bà Nguyễn Thị Hòa tình nguyện lên đường tham gia lực lượng thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn. Công việc hằng ngày của bà và đồng đội là san lấp hố bom, bảo đảm giao thông thông suốt và tiếp tế lương thực, nước uống cho các đơn vị hành quân qua tuyến.

Mùa khô năm ấy, nguồn nước trong khu vực trở nên khan hiếm. Đơn vị phải đi gần năm cây số mới tới được một con suối nhỏ còn nước. Mỗi ngày, các chị thay nhau gùi từng can nước nặng hàng chục ký vượt qua đồi dốc để đưa về cho bộ đội.

Một buổi chiều, khi bà Hòa cùng ba đồng đội đang trở về với những gùi nước trên vai thì máy bay địch bất ngờ xuất hiện. Tiếng còi báo động vang lên dồn dập. Cả nhóm vội lao xuống một hố tránh bom ven đường.

Sau đợt oanh tạc, đất đá ngổn ngang, nhiều can nước bị đổ. Nhìn những chiến sĩ bộ đội vừa hành quân tới, quần áo lấm bụi, môi khô nứt vì khát, bà Hòa và các chị không ai bảo ai, lại nhanh chóng quay trở lại con suối lấy nước lần nữa.

Đêm ấy, trời mưa lớn, đường rừng trơn trượt, nhưng các chị vẫn lặng lẽ bước đi dưới ánh đèn pin được che kín bằng mảnh vải nhỏ. Khi trao những bi đông nước mát cho các anh bộ đội, một chiến sĩ trẻ xúc động nói:

– Chúng tôi hành quân giữa bom đạn mà vẫn có nước uống nhờ các chị. Cảm ơn những người em gái Trường Sơn!

Bà Nguyễn Thị Hòa nhớ lại:

“Nghe câu nói ấy, mọi mệt nhọc trong chúng tôi dường như tan biến. Lúc đó chẳng ai nghĩ đến hiểm nguy, chỉ mong bộ đội có đủ nước để tiếp tục hành quân.”

Sau ngày đất nước thống nhất, bà trở về quê hương, lập gia đình và sống cuộc đời bình dị. Nhưng mỗi lần nhắc đến những năm tháng thanh xuân trên Trường Sơn, bà vẫn xúc động:

“Chúng tôi khi ấy còn rất trẻ, chỉ có một suy nghĩ giản đơn là làm hết sức mình cho Tổ quốc. Những gùi nước dưới mưa bom năm ấy tuy nhỏ bé nhưng chứa đựng cả tình đồng chí, đồng bào và khát vọng hòa bình của một thời hoa lửa.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn