Cựu Thanh niên xung phong

Gửi tuổi xuân cho Tổ quốc

Gửi tuổi xuân cho Tổ quốc

Phú Thọ09/06/2026Tú Anh (Chi đoàn khu Tân Phú)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

rong những năm tháng chiến tranh ác liệt, khi tiếng bom còn rung chuyển núi đồi và những đoàn quân ngày đêm hành quân ra mặt trận, biết bao người con ưu tú của quê hương đã sẵn sàng hiến dâng tuổi trẻ cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Trong số đó có chị Nguyễn Thị Vân, một nữ thanh niên xung phong quê ở xã Đồng Lương, người đã dành trọn những năm tháng đẹp nhất của tuổi xuân cho Tổ quốc.

Nguyễn Thị Vân sinh ra trong một gia đình thuần nông. Từ nhỏ, chị đã quen với công việc đồng áng, chăn trâu, cắt cỏ và phụ giúp cha mẹ chăm lo cuộc sống gia đình. Tuy cuộc sống còn nhiều khó khăn nhưng chị luôn chăm chỉ, lạc quan và giàu lòng nhân ái.

Khi lớn lên, chứng kiến cảnh quê hương và đất nước bị chiến tranh tàn phá, nhiều người thân, bạn bè lần lượt lên đường nhập ngũ, trong lòng chị luôn nung nấu mong muốn được góp sức mình cho cuộc kháng chiến. Năm vừa tròn hai mươi tuổi, chị viết đơn tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong.

Ngày tiễn con gái lên đường, cha chị chỉ lặng lẽ dặn:

“Gia đình luôn ở phía sau con. Hãy sống sao cho xứng đáng với quê hương Đồng Lương.”

Lời dặn giản dị ấy trở thành động lực giúp chị vượt qua mọi khó khăn trong suốt những năm tháng sau này.

Đơn vị của chị được phân công làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông trên tuyến vận tải chiến lược. Đây là tuyến đường thường xuyên bị máy bay địch đánh phá nhằm ngăn chặn sự chi viện của hậu phương cho tiền tuyến.

Công việc của thanh niên xung phong vô cùng vất vả. Ban ngày, họ tranh thủ chuẩn bị vật tư, khảo sát các vị trí trọng điểm. Ban đêm, khi tiếng máy bay tạm ngưng, cả đơn vị lại lao ra sửa chữa cầu đường, san lấp hố bom và vận chuyển vật liệu.

Là nữ thanh niên xung phong, chị Vân phải đối mặt với nhiều khó khăn hơn. Những ngày mưa rét, quần áo ướt sũng, đất bùn bám đầy người. Những ngày nắng nóng, mặt đường bỏng rát dưới cái nắng miền Trung. Nhưng chưa bao giờ chị than phiền hay xin nghỉ nhiệm vụ.

Đồng đội nhớ mãi hình ảnh cô gái nhỏ nhắn nhưng luôn là người có mặt đầu tiên tại hiện trường mỗi khi nhận nhiệm vụ khẩn cấp.

Một lần, sau trận bom dữ dội, tuyến đường đơn vị phụ trách xuất hiện nhiều hố bom lớn. Nếu không khắc phục kịp thời, đoàn xe vận tải phía sau sẽ phải dừng lại.

Ngay trong đêm, đơn vị được lệnh khẩn trương sửa chữa.

Dưới ánh đèn pin mờ nhạt, chị Vân cùng đồng đội dùng cuốc, xẻng san đất, chuyển đá để lấp hố bom. Công việc kéo dài suốt nhiều giờ liền.

Đến gần sáng, khi mọi người đều thấm mệt, chị vẫn không ngừng động viên:

“Chỉ cần đường thông, hàng hóa đến được chiến trường thì mọi cố gắng đều xứng đáng.”

Câu nói ấy đã tiếp thêm tinh thần cho cả đơn vị.

Khi tuyến đường được khôi phục và những đoàn xe tiếp tục lăn bánh, ai cũng cảm thấy tự hào vì đã góp một phần nhỏ bé vào thắng lợi chung của dân tộc.

Không chỉ hoàn thành tốt nhiệm vụ chuyên môn, chị Vân còn là người sống rất tình cảm.

Trong đơn vị, ai gặp khó khăn chị đều sẵn sàng giúp đỡ. Người thiếu áo, chị chia sẻ chiếc áo của mình. Người ốm đau, chị tận tình chăm sóc. Những lúc nhớ nhà, nhớ quê hương, chị thường kể cho đồng đội nghe về những đồi cọ xanh, những cánh đồng lúa và cuộc sống bình dị ở Đồng Lương.

Chính sự chân thành ấy đã giúp chị được mọi người yêu quý.

Một kỷ niệm đáng nhớ xảy ra vào mùa mưa năm ấy.

Trong lúc làm nhiệm vụ, đơn vị bất ngờ gặp mưa lớn kéo dài. Nước từ trên núi đổ xuống khiến một đoạn đường có nguy cơ bị sạt lở nghiêm trọng.

Nếu đoạn đường này bị cuốn trôi, việc vận chuyển hàng hóa sẽ bị gián đoạn.

Không quản nguy hiểm, chị Vân cùng đồng đội lập tức gia cố taluy, vận chuyển đất đá và đào rãnh thoát nước.

Suốt nhiều giờ liền, họ làm việc dưới mưa lạnh.

Nhờ sự nỗ lực của cả đơn vị, đoạn đường được bảo vệ an toàn.

Sau trận mưa ấy, nhiều người bị cảm sốt, trong đó có chị Vân. Dù sức khỏe chưa hồi phục hoàn toàn, chị vẫn xin tiếp tục công tác.

Tinh thần trách nhiệm của chị trở thành tấm gương để nhiều đồng đội noi theo.

Ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, chị cùng đồng đội vỡ òa trong niềm vui chiến thắng.

Những năm tháng gian khổ cuối cùng cũng kết thúc.

Chị trở về quê hương Đồng Lương với niềm tự hào vì đã góp phần nhỏ bé vào sự nghiệp giải phóng dân tộc.

Trở lại cuộc sống đời thường, chị tích cực tham gia lao động sản xuất, xây dựng gia đình và đóng góp cho các phong trào địa phương.

Là cựu thanh niên xung phong, chị thường được mời tham gia các buổi giao lưu truyền thống với đoàn viên, thanh niên và học sinh.

Mỗi lần kể lại những năm tháng tuổi trẻ, chị luôn nhấn mạnh rằng:

“Điều quý giá nhất không phải là những gì mình nhận được, mà là những gì mình đã cống hiến cho đất nước.”

Chị cũng thường nhắn nhủ thế hệ trẻ:

“Tuổi trẻ nào cũng có ước mơ và hoài bão. Hãy sống có lý tưởng, có trách nhiệm và biết cống hiến cho cộng đồng. Đó là cách tốt nhất để tiếp nối truyền thống của cha anh.”

Giờ đây, thời gian đã phủ màu lên mái tóc của người nữ thanh niên xung phong năm ấy. Nhưng trong ký ức của đồng đội và nhân dân Đồng Lương, hình ảnh chị Nguyễn Thị Vân vẫn luôn là biểu tượng đẹp của lòng yêu nước, của đức hy sinh và tinh thần cống hiến.

Cuộc đời chị là minh chứng rằng những con người bình dị nhất cũng có thể làm nên những điều lớn lao khi biết đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên lợi ích cá nhân.

Tấm gương của chị Nguyễn Thị Vân sẽ mãi là ngọn lửa truyền thống, góp phần giáo dục lòng yêu nước, ý thức trách nhiệm và niềm tự hào dân tộc cho các thế hệ hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn