gười chiến sĩ không bao giờ mất liên lạc
Anh hùng Nguyễn Duy Hiển, một người lính thông tin đã viết nên một huyền thoại về sự tận tụy đến hơi thở cuối cùng trên những đỉnh núi cao vút của Lạng Sơn trong cuộc chiến năm 1979
Khúc ca trên đỉnh núi Mẹ: Sợi dây nối liền sự sống
Trong chiến tranh, nếu bộ binh là nắm đấm, pháo binh là sức mạnh, thì thông tin chính là hệ thần kinh. Tại mặt trận Lạng Sơn tháng 2 năm 1979, giữa địa hình núi cao vực thẳm và làn mưa pháo kịt trời, việc giữ vững con đường truyền tin là một nhiệm vụ "tử thần". Nguyễn Duy Hiển, người chiến sĩ thông tin của Trung đoàn 12, đã nhận lãnh sứ mệnh giữ cho "hệ thần kinh" ấy không bao giờ bị đứt đoạn.
1. Người chạy đua với đạn pháo
Những ngày đầu cuộc chiến, pháo binh đối phương dập nát các đường dây điện thoại liên lạc từ bộ chỉ huy xuống các đơn vị thực tế. Máy máy vô tuyến bị nhiễu, chỉ còn cách duy nhất là nối lại những sợi dây bọc đồng mỏng manh trải khắp các triền núi.
Nguyễn Duy Hiển, với chiếc xắc cốt và cuộn dây trên vai, đã băng mình vào giữa làn đạn pháo. Trong văn học, hình ảnh anh hiện lên như một con thoi dệt nên mạng lưới sự sống. Cứ mỗi lần một quả pháo nổ làm đứt dây, anh lại lao ra. Anh bò trườn qua những khe đá, tay bới đất tìm đầu dây, miệng ngậm chặt mối nối để giữ cho tín hiệu được thông suốt. Đối với Hiển, mỗi mét dây nối lại là một mệnh lệnh chiến đấu được truyền đi, là mạng sống của hàng trăm đồng đội dưới chân núi.
2. Mối nối bằng máu
Có một khoảnh khắc đã đi vào lịch sử quân sự như một biểu tượng bất diệt của ngành thông tin. Trong một đợt pháo kích dữ dội, đường dây liên lạc huyết mạch bị đứt ở nhiều đoạn. Hiển bị thương nặng ở chân và tay, máu thấm đẫm vạt áo trấn thủ. Anh bò đến đoạn dây đứt cuối cùng nhưng đôi tay đã quá yếu, không còn đủ sức để quấn chặt mối nối.
Trong cơn mê sảng vì mất máu, ý thức duy nhất còn sót lại trong anh là: "Phải thông tin bằng mọi giá". Hiển đã dùng một hành động phi thường: Anh dùng hai tay nắm chặt hai đầu dây điện thoại, dùng chính cơ thể mình làm vật dẫn điện. Tín hiệu từ Bộ chỉ huy đã truyền qua người anh, qua dòng máu đang nóng hổi của anh để đến với trận địa. Thông tin được thông suốt, pháo binh ta nhờ đó đã phản công chính xác, bẻ gãy mũi tiến công của địch.
3. Sự hóa thân vào sóng núi
Khi đồng đội tìm thấy Hiển trên đỉnh chốt, anh vẫn trong tư thế hai tay nắm chặt hai đầu dây, đôi mắt nhìn về phía xa xăm. Anh đã hy sinh khi nhiệm vụ vừa hoàn thành. Người ta nói rằng, linh hồn của Nguyễn Duy Hiển đã hóa thành những con sóng điện từ, lảng bảng trên đỉnh núi Mẹ Sơn, canh giữ cho huyết mạch thông tin của biên cương mãi mãi không bao giờ tắt.
Năm 1979, Nguyễn Duy Hiển được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Câu chuyện về anh là một bài thơ buồn nhưng kiêu hãnh về sự thầm lặng. Không trực tiếp cầm súng tiêu diệt hàng trăm tên giặc như xạ thủ, nhưng anh đã cứu cả một trung đoàn bằng chính sự kiên trung của mình.
4. Di sản thầm lặng
Ngày nay, khi bạn đứng ở thành phố Lạng Sơn, nhìn những cột sóng viễn thông sừng sững trên các đỉnh núi, hãy nhớ đến những người chiến sĩ như Nguyễn Duy Hiển. Họ đã dùng chính xương máu để "nối mạch" cho Tổ quốc, để tiếng nói của độc lập, tự do không bao giờ bị ngắt quãng.



