GƯỜI VỢ KHÔNG BAO GIỜ TÁI GIÁ
Lời hẹn không thành nhưng vẫn được giữ trọn
Bà Nguyễn Thị H. kết hôn khi mới 20 tuổi. Chồng bà là một người lính trẻ, rời nhà chỉ vài tháng sau ngày cưới.
Họ chưa kịp có con.
Trước ngày đi, anh nói:
“Anh đi rồi sẽ về… mình còn cả đời phía trước.”
Nhưng anh không trở về.
Giấy báo tử đến, nhưng bà không tin. Bà giữ nguyên căn nhà nhỏ, giữ nguyên những đồ vật của chồng, như thể anh chỉ đi công tác xa.
Nhiều năm trôi qua, gia đình khuyên bà đi bước nữa. Nhưng bà từ chối.
“Người ta chỉ chết khi không còn ai nhớ đến. Tôi còn nhớ, nghĩa là anh ấy vẫn còn.”
Bà sống một mình, làm ruộng, nuôi sống bản thân. Mỗi dịp lễ, bà lại mặc bộ áo đẹp nhất, thắp hương và ngồi trò chuyện với chồng như thể anh vẫn đang nghe.
Khi tuổi già, người ta hỏi bà có hối hận không.
Bà cười:
“Không. Tôi không chờ một người đã mất. Tôi đang sống cùng ký ức của mình.”



