GƯƠNG ANH HÙNG TIÊU BIỂU
GƯƠNG ANH HÙNG XÃ LA NGÀ
Có những mảnh đất sinh ra để chịu đựng thương đau, nhưng cũng có những mảnh đất sinh ra để trở thành huyền thoại. La Ngà – nơi dòng sông hiền hòa chảy qua những triền đá gập ghềnh của Định Quán, Đồng Nai – chính là một nơi như thế. Và trong ký ức của dòng sông ấy, trong từng nắm đất ven Quốc lộ 20, cái tên Nguyễn Văn Lung (Ba Lung) đã hóa thành một biểu tượng của lòng quả cảm, một người con ưu tú đã dâng hiến trọn vẹn trí tuệ và máu xương để viết nên trang sử vàng chói lọi cho quê hương.
Sinh ra giữa lúc đất nước quằn quại dưới gót giày viễn chinh, Nguyễn Văn Lung sớm mang trong mình dòng máu khát khao tự do của người dân Nam Bộ. Sự cống hiến của ông không bắt đầu từ những huân chương, mà bắt đầu từ những ngày đầu "gian lao mà anh dũng" của chiến trường miền Đông.Trong những ngày đầu kháng chiến, giữa một bên là đội quân viễn chinh Pháp được trang bị đến tận răng và một bên là những người nông dân mặc áo vải chân không giày, ông đã đứng lên như một ngọn hải đăng của niềm tin. Với ông, cống hiến đầu tiên chính là việc xây dựng một niềm tin sắt đá. Ông không chỉ huấn luyện chiến sĩ cách cầm súng, mà còn dạy họ cách yêu từng tấc đất quê hương, dạy họ rằng sức mạnh lớn nhất không nằm ở họng súng mà nằm ở lòng dân. Chi đội 10 dưới tay ông đã trở thành một "khối thép" gắn kết, nơi tình đồng chí và tình yêu nước hòa quyện làm một.Nếu lịch sử kháng chiến chống Pháp là một bản hùng ca, thì trận La Ngà ngày 1/3/1948 chính là nốt cao trào nhất, rực rỡ nhất. Và người nhạc trưởng chỉ huy bản giao hưởng thép ấy không ai khác chính là Nguyễn Văn Lung.Chiều ngày 1 tháng 3 năm 1948, nắng vàng hanh hao trải dài trên những cánh rừng cao su. Một đoàn xe quân sự hùng hậu của thực dân Pháp rầm rập tiến vào "tử địa" mà không hề hay biết. Dưới sự chỉ huy trực tiếp của ông Nguyễn Văn Lung, một kế hoạch phục kích hoàn hảo đã được giăng ra. Sự cống hiến vẻ vang nhất của ông chính là ở nghệ thuật lấy yếu thắng mạnh. Ông đã biến từng gốc cây, hòn đá của La Ngà thành những chiến sĩ thầm lặng. Khi hiệu lệnh của ông vang lên, cả một vùng trời rúng động. Trong khoảnh khắc ấy, không còn khoảng cách giữa người chỉ huy và người lính, chỉ còn một khối thống nhất quét sạch ý chí xâm lược của kẻ thù. Sự cống hiến của ông đạt đến đỉnh cao khi ông quyết định biến đoạn đường hiểm trở qua xã La Ngà thành một "mồ chôn" thực dân. Đó không phải là một lựa chọn ngẫu nhiên. Ông đã thức trắng nhiều đêm bên ánh đèn dầu, đi mòn đôi dép lốp trên từng km đường núi để nghiên cứu quy luật hành quân của địch.Ông đã nhìn thấy cái yếu trong cái mạnh của kẻ thù. Đoàn xe gần một trăm chiếc với thiết giáp hộ tống tưởng chừng bất khả chiến bại, nhưng dưới con mắt của ông Ba Lung, đó là một con mãnh thú cồng kềnh giữa địa hình rừng rậm. Ông đã dàn trận một cách tài tình: biến chín km đường đèo thành một cái bẫy khổng lồ. Sự mưu lược ấy không chỉ tiêu diệt sinh lực địch mà còn làm phá sản hoàn toàn chiến thuật "vận tải bọc thép" của Pháp trên toàn Đông Dương. Khi phát pháo lệnh của ông xé toạc bầu trời La Ngà, cả một vùng rừng núi rung chuyển. Tiếng nổ không chỉ là thuốc súng, đó là tiếng lòng uất hận của một dân tộc bị xiềng xích bấy lâu nay. Dưới sự chỉ huy trực tiếp của ông, các chiến sĩ đã đánh một trận "để đời". Xác xe quân sự cháy đen kịt, hai đại tá Pháp bỏ mạng tại chỗ, hàng trăm lính lê dương gục ngã trước những mũi tiến công mãnh liệt.Chiến thắng La Ngà không chỉ là việc phá hủy hàng chục chiếc xe quân sự hay tiêu diệt những sĩ quan cấp cao của địch. Cái giá trị lớn lao hơn mà ông Nguyễn Văn Lung mang lại chính là niềm tin. Ông đã chứng minh cho thế giới thấy rằng: Một dân tộc yêu tự do, dưới sự dẫn dắt của những người chỉ huy tài ba và tận tụy, có thể quật ngã bất kỳ đế quốc hùng mạnh nào. Đó là bài ca về sự tự lực tự cường, là nguồn cảm hứng bất tận cho các thế hệ mai sau về sức mạnh của trí tuệ và lòng đoàn kết.Người ta nể ông vì tài, nhưng kính ông vì đức. Sự cống hiến của ông dành cho xã La Ngà không chỉ thể hiện trên mặt trận quân sự mà còn nằm ở sự gắn bó máu thịt với nhân dân.Trong ký ức của những người già ở La Ngà, ông Ba Lung không phải là một vị chỉ huy xa cách. Ông là người anh cả, người con của làng xóm. Ông hiểu rằng trận đánh lớn có thể gây thiệt hại cho vườn tược, nhà cửa của dân, nên ông đã đích thân cùng chiến sĩ giúp dân sơ tán, bảo vệ tài sản cho bà con. Ông cống hiến bằng cách trân trọng từng giọt mồ hôi, từng bát cơm chia sẻ của đồng bàoChính sự chân thành và nhân cách cao đẹp của ông đã xây dựng nên một "thế trận lòng dân" vững chắc. Để rồi ngày nay, khi nhắc đến xã La Ngà, người ta không chỉ nhớ đến một địa danh trên bản đồ, mà nhớ đến một biểu tượng của lòng trung thành, nơi quân với dân đã cùng nhau viết nên trang sử vẻ vang nhất dưới ngọn cờ của người chỉ huy Nguyễn Văn Lung.Thời gian có thể làm mờ đi những dấu chân trên đường rừng, dòng sông La Ngà có thể mùa vơi mùa đầy, nhưng di sản mà ông Nguyễn Văn Lung để lại thì còn mãi với thời gian. Ông dạy chúng ta rằng: Cống hiến không phải là đòi hỏi được ghi danh, mà là làm thế nào để đất nước được bình yên. Hình ảnh ông đứng giữa trận địa, kiên cường và quyết đoán, vẫn mãi là nguồn cảm hứng cho thế hệ trẻ hôm nay. Trong cuộc sống hòa bình, tinh thần "La Ngà" – tinh thần dám đương đầu với khó khăn, sáng tạo trong tư duy và tận hiến cho cộng đồng – vẫn vô cùng cần thiết.Mỗi khi đứng trước Tượng đài chiến thắng La Ngà, nhìn dòng xe hối hả trên Quốc lộ 20, chúng ta thầm cảm ơn những người như ông Nguyễn Văn Lung. Ông đã hóa thân vào mây trời, vào sông nước, để mỗi hơi thở của vùng đất này hôm nay đều mang đậm dư vị của tự do và kiêu hãnh.
Hơn hai phần ba thế kỉ đã trôi qua, dòng sông La Ngà vẫn hiền hòa trôi, nhưng chiến công của ông Nguyễn Văn Lung thì vẫn rực cháy như ngọn lửa chưa bao giờ tắt. Sự cống hiến của ông đã hóa thân vào từng nhành cây cao su xanh tốt, vào từng nhịp cầu La Ngà vươn cao, và vào chính sự phát triển đi lên của một xã miền núi ngày nay. Lòng dân La Ngà đã che chở ông, và ngược lại, ông đã dùng cả cuộc đời mình để bảo vệ sự bình yên cho mảnh đất này. Đó là một sự cống hiến hai chiều, được xây dựng trên nền tảng của lòng nhân nghĩa và sự thủy chung son sắt.Bài học từ ông Nguyễn Văn Lung là bài học về sự chủ động và sáng tạo. Trong thế giới hiện đại, khi chúng ta phải đối mặt với những thử thách mới, tinh thần "biết người biết ta", tinh thần "dám đánh và biết thắng" của ông vẫn còn nguyên giá trị. Ông đã chứng minh rằng: Không có kẻ thù nào đáng sợ bằng sự hèn nhát của chính mình, và không có vinh quang nào lớn hơn việc được phụng sự Tổ quốc.Mỗi khi đứng trước Tượng đài chiến thắng La Ngà, nhìn về phía dòng sông xanh thẳm, chúng ta như thấy bóng dáng vị chỉ huy năm ấy đang đứng đó, mỉm cười với sự thay da đổi thịt của quê hương. Ông không còn là của riêng một thời đại nào, ông là tinh hoa của một dân tộc, là nguồn cảm hứng bất tận cho những ai đang khát khao cống hiến cho đời.



