Bài viết

GƯƠNG ANH SANH

Đà Nẵng13/12/2025Đoàn xã Hòa Vang (Đoàn xã Hòa Vang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Rưởi thay địch bắt về đình Túy Loan.

Em thương anh tâm sắt dạ gan,

Chúng tra cực điểm thuốc tàn không khai.

Mặt dù hết điện đến roi.

Cho anh uống nước muối gian anh giữa trời,

Nào là trói cẳn như dơi,

Đầu thòng xuống đất không lời thuở than,

Thủ đoạn địch rất dã mang,

Song hồng nướng đỏ đưa vô thân người,

Nhưng anh bình tỉnh cứ cười.

Tuyên truyền đánh giặc căm loài sài loan;

Làm cho vang dội Túy Loan;

Tất cả binh lính diệt gian nhiếu mày;

Cụ Bông đến thấy chết ngay;

Anh Sanh khuyên nhũ ba nay chớ phiền;

Mặt anh bình tỉnh tự nhiên;

Ba về con nhắn má đừng có phiền chi con;

Con chết trả nợ nước non;

Con không phúc phục cuối lòng tụi thực dân;

Nay con vì nước xả thân;

Vì Ba sung sướng chớ ngần ngại chi;

Cụ nghe anh nói ra đi;

Có câu lại bảo Sanh thì vô đây;

Thông hiền nói với thằng tây;

Bước đến miệng nhũ khai đi tao cho về;

Anh Sanh đứng dậy miệng trề,

Hiền ơi mi biết tao thề không khai;

Chờ câu nghe nói cười dài;

Thông hiền nói với quan hai gật đầu;

Đêm anh tra tấn dài lâu;

Anh tuyên truyền lính định kéo đầu vào giam;

Lũ bay là lũ quan tham;

Vì bơ, vì sữa mà quên giống nòi;

Anh em nghĩ đó mà coi,

Dù Sanh có chết tiếng hoài lưu phương;

Hôm sau địch đến Chu Hương;

Đập mìn tự động tan xương mấy thằng;

Chạy về cả lũ lăng quăng;

Kêu lính gác ngõ nào thằng Sanh đâu;

Anh Sanh đứng dậy gật đầu;

Chúng bay muốn hỏi chi tao đây này;

Thông Hiền bảo lính keó ra;

Trói tay nãy ức dẫn mà anh đi;

Quan hai ra nói sầm xì;

Thông Hiền bảo lính dẫn đi lên đường;

Anh đi anh hô khẩu hiệu dội vang;

Bà con xem thấy hai hàng lệ rơi;

Anh Sanh than thuở một hồi;

Anh hô khẩu hiệu đến nơi hoàn toàn;

Giết anh tại chỗ Túy Loan;

Chu Hương cận núi xây mồ cho Thanh niên;

Đến đó chúng giết anh liền;

Quần áo chúng lọt để anh nằm trần;

Vì ai anh phải xả thân;

Cũng vì lũ giặc thực dân bạo tàn;

Vì ai nên thịt nát xương tan;

Nghìn năm còn tiếng dội vang trên đời;

Vì ai anh chết anh ơi;

Vì quyền dân tộc mưu cầu tương lai;

Thù nhà nợ nước là phận trai;

Thịt anh có tan nát xây đài vinh quang;

Ngày nay độc lập hoàn toàn;

Nghìn năm còn tiếng dân làng Hòa Phong.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
GƯƠNG ANH SANH | Câu chuyện thời hoa lửa