GƯƠNG CỰU CHIẾN BINH ĐỖ ĐÌNH ĐOÀI – NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ TỪ ĐẤT LỬA QUẢNG TRỊ
Trong các cuộc kháng chiến vĩ đại của dân tộc, hàng triệu người con ưu tú đã sẵn sàng gác lại tuổi xuân, lên đường bảo vệ Tổ quốc. Họ không chỉ là những người lính trên chiến trường, mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước, của ý chí kiên cường và tinh thần bất khuất.
Trong các cuộc kháng chiến vĩ đại của dân tộc, hàng triệu người con ưu tú đã sẵn sàng gác lại tuổi xuân, lên đường bảo vệ Tổ quốc. Họ không chỉ là những người lính trên chiến trường, mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước, của ý chí kiên cường và tinh thần bất khuất.
Trong số những con người bình dị mà phi thường ấy, có cựu chiến binhĐỗ Đình Đoài, sinh năm 1949, người đã từng chiến đấu tại Quảng Trị – Khe Xanh, một trong những chiến trường khốc liệt nhất trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Ông Đỗ Đình Đoài sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo nhưng giàu lòng nhân ái. Lớn lên giữa bối cảnh đất nước chiến tranh, tiếng bom đạn, cảnh chia ly, hình ảnh đồng bào bị áp bức đã sớm hun đúc trong ông lòng căm thù giặc và khát vọng bảo vệ quê hương.
Năm 1968, khi mới 19 tuổi, ông hăng hái lên đường nhập ngũ, mang theo lời dạy của cha mẹ và niềm tin của cả xóm làng. Đó cũng là thời điểm chiến tranh leo thang, đặc biệt tại chiến trường miền Trung.
Ông chia sẻ: “Ngày ấy chỉ có một suy nghĩ: đất nước cần thì mình phải đi. Thanh niên mà trốn nghĩa vụ thì còn mặt mũi nào nhìn xóm làng.”
Sau huấn luyện, ông được điều vào Quảng Trị, rồi trực tiếp tham chiến tại Khe Xanh – nơi được mệnh danh là “túi bom”, “điểm nóng ác liệt nhất Đông Dương” thời điểm ấy. Đây là vùng rừng núi hiểm trở, thời tiết khắc nghiệt, quân địch liên tục càn quét, rải chất độc hóa học, ném bom cấp tập ngày đêm.
Điều kiện chiến đấu vô cùng gian khổ hầm hào thường xuyên bị bom đánh sập, phải đào lại liên tục; nước uống khan hiếm, gạo thiếu, muối không đủ dùng; bệnh sốt rét, đói và kiệt sức luôn rình rập… Trong hoàn cảnh đầy thử thách ấy, ông Đỗ Đình Đoài và đồng đội vẫn kiên trì bám trụ trận địa, giữ vững từng tấc đất của Tổ quốc.
Trong một trận đánh giữ điểm cao tại Khe Xanh, đơn vị bị bao vây trong lửa đạn. Ông Đoài, khi đó là tiểu đội phó, đã vừa chiến đấu vừa đưa thương binh về tuyến sau, nhiều lần lao ra khỏi công sự để cõng đồng đội bị thương.
Ông nhớ lại: “Không ai nghĩ đến sống chết nữa. Chỉ biết phải giữ trận địa để đồng bào không chịu cảnh giày xéo dưới gót giặc.”
Nhờ tinh thần quả cảm của cán bộ, chiến sĩ, trận địa đã được giữ vững. Nhưng cũng từ ấy, nhiều đồng đội thân thiết của ông mãi mãi nằm lại trong rừng núi Quảng Trị.
Tám năm chiến đấu (1968–1976), ông mang theo trong mình: những vết thương do mảnh pháo; những đêm trắng vì sốt rét; và ký ức không bao giờ phai về đồng đội đã hy sinh.
Ông luôn nói: “Tôi còn sống trở về là nhờ phần hy sinh của biết bao người”
Năm 1976, khi trở về địa phương, mang theo niềm vui sum họp nhưng cũng nặng trĩu nỗi nhớ những đồng đội không còn nữa. Trở lại với cuộc sống đời thường, cựu chiến binh Đỗ Đình Đoài bắt đầu xây dựng lại mái nhà, lập gia đình, chăm lo lao động sản xuất, đóng góp vào công cuộc kiến thiết quê hương.
Ông luôn giữ nếp sống giản dị, chân chất phẩm chất của người lính Cụ Hồ: trách nhiệm với cộng đồng; gương mẫu trong lao động; hết lòng giúp đỡ bà con xóm làng.
Ngày nay, dù tuổi đã cao, cựu chiến binh Đỗ Đình Đoài vẫn tích cực tham gia: Công tác Hội Cựu chiến binh; Nói chuyện truyền thống cho học sinh và thanh niên; Các phong trào xây dựng nông thôn mới; Hoạt động đền ơn đáp nghĩa tại địa phương.



