GUYỄN ĐÌNH CHÍNH – TƯ THẾ HIÊN NGANG TRƯỚC GIỜ PHÚT CUỐI
Có những khoảnh khắc chỉ kéo dài vài phút nhưng đủ để một con người được nhớ đến qua nhiều thế hệ.
Nguyễn Đình Chính là một trong những người chỉ huy tiền thân của lực lượng biệt động Sài Gòn trong những năm đầu kháng chiến chống Pháp. Ông bị bắt và chịu án tử hình.
Năm 1949, tại trường bắn Chí Hòa, khi đối diện với cái chết, ông đưa ra ba yêu cầu: không bịt mắt, không bị trói và được hát Quốc ca. (Bộ Tư lệnh Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh)
Những yêu cầu ấy không phải để thách thức số phận, mà thể hiện tư thế của một người đã lựa chọn con đường của mình và không muốn khoảnh khắc cuối cùng bị khuất phục bởi sợ hãi.
Ông hy sinh khi mới 24 tuổi.
Nhiều năm sau, Nguyễn Đình Chính được truy tặng danh hiệu Anh hùng liệt sĩ.
Một người trẻ, một cuộc đời ngắn ngủi, nhưng tư thế trước giờ phút cuối lại trở thành điều khiến hậu thế nhớ mãi.
Có những người để lại rất nhiều trang viết.
Có người chỉ để lại một khoảnh khắc.
Nhưng nếu khoảnh khắc ấy đủ sáng, nó cũng có thể trở thành một phần của lịch sử.



