HẠ BẢNG TÂN SINH HOẠT TẠI PHÂN KHU C8
HẠ BẢNG TÂN SINH HOẠT TẠI PHÂN KHU C8
Mặc dù bị đẩy vào trại Tân sinh hoạt, nhiều anh em vẫn muốn tìm cách trở lại khu tù binh. Một số người vì đơn lẻ, không tập hợp được lực lượng nên không thành công. Có người vì quá bế tắc nên tự tìm lấy cái chết, như một anh ở trại Tân sinh hoạt C7 treo cổ tự tử bằng một sợi dây kẽm gai cột vào cây cọc sắt. Riêng anh em ở phân khu C8 đã dùng sức mạnh tập thể đấu tranh thắng lợi hạ bảng Tân sinh hoạt, trở lại thành khu tù binh.
Đầu tháng 10-1970, sau khi 37 anh em không chịu chiêu hồi bị đánh lê lết rồi đưa sang D4, địch cho treo bảng Tân sinh hoạt trước cổng C8 gọi là Tân sinh hoạt 10. Chúng bắt anh em đeo bảng trắng ghi tên trước ngực và chấm dứt việc kểm kẹp, cho đi lại giữa các phòng.
Phần lớn các đồng chí Đảng ủy và Chi ủy vẫn còn kẹt lại ở C8, kể cả đồng chí Bí thư Đảng ủy Lương Duy Hiến (quê ở Khánh Hòa). Các anh bí mật củng cố lực lượng, chủ trương loại dần đám tay sai của địch, trước tiên đề nghị cho bầu lại đại diện và các trưởng phòng, đưa người của mình ra giữ các chức vụ đó. Anh em còn phân công anh Quá, một người khỏe mạnh và lanh lợi ra nấu cơm cho tên trưởng giám thị, cố hết sức lấy lòng để hắn tin tưởng.
Một tháng sau, các anh chỉ đạo đề nghị giám thị cho thay tên Thạch Can, Trưởng Trật tự, nói tên này trước đã bị anh em móc mắt cảnh cáo, do hắn có nhiều xích mích với anh em, để làm trưởng trật tự không có lợi. Tên giám thị nói: “Đại diện, trưởng phòng là do tù binh bầu, còn trưởng trật tự là quyền của tôi, nhưng hãy để tôi suy nghĩ”. Hắn về nhà hỏi anh Quá có dám đánh anh em không, anh Quá trả lời: “Dám”.
Hôm sau, tại buổi điểm danh sáng, tên trưởng giám thị công bố chỉ định anh Quá làm Trưởng Trật tự. Ban Trật tự lúc đó có 150 tên. Anh Quá dần dần phân hóa chúng, loại bớt những tên ác ôn. Sau đó không lâu, anh tuyên bố từ nay trật tự không được tự do xuống lấy thức ăn ở nhà bếp nữa mà phải phân chia công bằng như mọi người.
Củng cố được quyền lực trong phân khu, các anh lần lượt bắt các tên trật tự cũ đứng ra xin lỗi anh em trong các cuộc họp phòng. Tên Thạch Can, Trưởng Trật tự cũ cũng đứng ra xin lỗi anh em, hứa sẽ hoàn toàn tuân thủ theo anh em và tự nguyện khiêng thùng cầu đi đổ trong 15 ngày để chứng tỏ sự ăn năn hối lỗi.
Một hôm, anh Võ Ngọc Bé, thư ký của giám thị báo cho biết, giám thị vừa đem về một số đơn xin chiêu hồi theo mẫu in sẵn để ở phòng giám thị. Trước nay anh em chỉ gật đầu và đeo bảng trắng chứ chưa ký tên. Đảng ủy nhận định địch sẽ bắt từng người ký tên vào đơn xin chiêu hồi, do đó cần phải hành động gấp, kế hoạch được triển khai ngay xuống các phòng.
Sáng hôm sau, điểm danh xong, anh em không tan hàng, cử đại diện và 9 trưởng phòng ra đưa yêu sách đòi giám thị:
- Hạ bảng Tân sinh hoạt.
- Giải tán các ban trật tự, văn nghệ,
- Trở lại sinh hoạt như một phân khu tù binh.
Cùng lúc đó mọi người xé bảng trắng đeo trên ngực.
Tên trưởng giám thị nổi khùng la hét: “Các anh làm loạn! Làm loạn!”. Hắn bảo anh em vào phòng sinh hoạt bình thường, hắn sẽ xin ý kiến cấp trên vì hắn không được tự quyền giải quyết. Anh em đồng ý vào phòng nhưng đề nghị chậm nhất chiều nay Bộ Chỉ huy phải trả lời. Đến chiều, địch đưa xe kêu tất cả đại diện, 10 trưởng phòng và cả Sư Đại đức Thích Viên Hảo ra, chở đi nhốt vào biệt giam 2.
Anh em C8 liền tuyên bố tuyệt thực, kiên quyết đòi địch phải thỏa mãn các yêu sách của mình. Hai ngày sau, đại diện Bộ Chỉ huy đến tuyên bố chấp thuận cho C8 trở thành phân khu tù binh. Lập tức anh em công kênh nhau lên gỡ bảng Tân sinh hoạt ở trước cổng, đem xuống đập tan tành. Anh em còn đòi trả 11 người bị bắt hôm trước. Địch phải cho xe chở các anh về.
Đây là cuộc đấu tranh thắng lợi lớn và duy nhất của một tập thể phân khu để hạ bảng Tân sinh hoạt, trở thành phân khu tù binh. Sự việc đó xảy ra vào cuối tháng 12-1970, sau 100 ngày bị mang bảng Tân sinh hoạt.
Nhưng địch không để cho anh em yên. Một tháng sau, chúng chuyển 300 người sang các khu B10, khu 5 và khu 7 nhằm phân tán lực lượng tù binh trong phân khu, có thể tách đi bớt các thành phần lãnh đạo. Còn lại ở C8 khoảng 600 người, địch tiếp tục khủng bố, cưỡng ép chiêu hồi. Qua nhiều trận đánh đập ác liệt, còn gần 400 anh em kiên quyết không chiêu hồi, tiếp tục bị địch đánh đập tàn nhẫn và phân tán đi các khu tù binh.
Mỹ - ngụy đặt nặng việc cưỡng ép chiêu hồi ở những phân khu chiến sĩ miền Nam vì cho rằng sau khi chiến tranh chấm dứt, các chiến sĩ cách mạng ở lại miền Nam nếu vẫn theo đuổi lý tưởng cộng sản sẽ gây khó khăn cho chúng. Bởi vậy, chúng quyết dùng vũ lực cưỡng ép chiêu hồi, để những người này sau không còn được cách mạng tin dùng, không còn là lực lượng chống đối lại chúng nữa.
Còn đối với chiến sĩ quê miền Bắc, địch cho là sau chiến tranh sẽ trở về quê hương, mặt khác những người này đều là lính chủ lực, được giáo dục sâu sắc về lòng yêu nước và lý tưởng cộng sản, không dễ gì khuất phục được họ. Do vậy, tại các phân khu chiến sĩ miền Bắc, tuy địch vẫn tiến hành cưỡng ép chiêu hồi, vẫn tuyên truyền lừa bịp và đe dọa, đánh đập dã man, nhưng dưới sự phản kháng mạnh mẽ của anh em chúng cũng không làm căng lắm. Các phân khu chiến sĩ miền Bắc do vậy đã không trở thành khu Tân sinh hoạt.


