Cựu chiến binh

Hà Công Chiếu - NGƯỜI LÍNH GIỮ BIÊN CƯƠNG TRONG NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG QUÊN

Trong cuộc sống yên bình hôm nay, khi chúng em được cắp sách đến trường, được sống trong hòa bình và ổn định, ít ai hình dung hết những mất mát, hy sinh mà các thế hệ cha anh đã trải qua để bảo vệ độc lập, chủ quyền của Tổ quốc. Những câu chuyện về chiến tranh, về người lính năm xưa không chỉ nằm trong trang sách lịch sử mà còn hiện hữu ngay quanh ta, qua lời kể của những nhân chứng lịch sử – những con người bình dị nhưng mang trong mình ký ức của một thời oanh liệt. Một trong những

Phú Thọ06/01/2026Vì Thị Hà Nhi - Lớp 10A5 Trường THPT Mai Châu (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Mai Châu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Hà Công Chiếu - NGƯỜI LÍNH GIỮ BIÊN CƯƠNG  TRONG NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG QUÊN

Ông Hà Công Chiếu, sinh ngày 16/02/1964, quê quán tại xóm Cùm, xã Vạn Mai, nay là xóm Củm- xã Mai Hạ -tỉnh Phú Thọ. Sinh ra và lớn lên trong giai đoạn đất nước còn nhiều khó khăn, ông sớm ý thức được trách nhiệm của bản thân đối với quê hương, đất nước. Khi Tổ quốc cần, ông không do dự mà lên đường nhập ngũ vào tháng 2 năm 1983, mang theo khát vọng cống hiến của tuổi trẻ và lòng yêu nước chân thành. Trong quân đội, ông được biên chế về đơn vị SE 192, F 355, làm nhiệm vụ chiến đấu và phục vụ chiến đấu tại khu vực biên giới phía Bắc, cụ thể là Bát Xát – Lào Cai. Đây là vùng đất biên cương xa xôi, hiểm trở, nơi người lính phải đối mặt với muôn vàn gian khổ. Những ngày tháng ở đây, cuộc sống của ông và đồng đội gắn liền với rừng núi, sương mù, thiếu thốn lương thực và điều kiện sinh hoạt vô cùng khắc nghiệt. Nhưng vượt lên tất cả, họ vẫn kiên cường bám trụ, giữ vững từng tấc đất của Tổ quốc. Khi được hỏi về điều thôi thúc ông lên đường nhập ngũ, ông trả lời ngắn gọn nhưng đầy xúc động: “Vì Tổ quốc.” Câu nói ấy tưởng chừng giản dị nhưng chứa đựng tinh thần yêu nước sâu sắc của thế hệ thanh niên thời chiến. Với ông và những người lính cùng thời, bảo vệ đất nước là trách nhiệm thiêng liêng, là mệnh lệnh từ trái tim, không cần suy tính thiệt hơn. Trong suốt những năm tháng quân ngũ, ông Chiếu đã trực tiếp tham gia nhiều nhiệm vụ chiến đấu và phục vụ chiến đấu tại tuyến đầu biên giới phía Bắc. Dù không kể chi tiết từng trận đánh, nhưng qua lời ông, chúng em cảm nhận được sự căng thẳng, nguy hiểm luôn thường trực nơi chiến trường. Mỗi ngày trôi qua đều là một thử thách, nơi mà sự sống và cái chết luôn ở rất gần nhau. Đặc biệt, có đồng đội của ông đã hy sinh và mãi mãi nằm lại nơi tuyến đầu Tổ quốc, trở thành ký ức đau đáu không bao giờ quên trong lòng người cựu chiến binh. Một trong những kỷ niệm khiến ông nhớ nhất trong cuộc đời quân ngũ là đêm 30 Tết nơi biên giới. Khi mọi gia đình đang sum họp, quây quần bên mâm cơm tất niên thì ông và đồng đội vẫn làm nhiệm vụ. Để có không khí Tết, họ đã cùng nhau vào rừng lấy hoa chuối rừng mang về đón giao thừa. Giữa núi rừng biên cương lạnh giá, bó hoa chuối mộc mạc ấy không chỉ là biểu tượng của ngày Tết mà còn là niềm tin, là sự lạc quan của người lính trong hoàn cảnh gian khổ. Đó là một cái Tết thiếu thốn về vật chất nhưng đầy ắp tình đồng đội và tinh thần yêu nước. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức ấy vẫn in đậm trong tâm trí ông Hà Công Chiếu. Trở về đời thường, ông sống giản dị, khiêm nhường, không kể nhiều về những gian khổ mình từng trải qua. Tuy nhiên, chính sự lặng lẽ ấy lại càng làm nổi bật phẩm chất cao đẹp của người lính Cụ Hồ – những con người sẵn sàng hy sinh tuổi trẻ, hạnh phúc riêng để bảo vệ bình yên cho đất nước. Khi được hỏi muốn nhắn gửi điều gì tới thế hệ trẻ hôm nay, ông Chiếu chân thành chia sẻ: “Mong con cháu học sinh nhớ công ơn của ông cha, chú bác đã đổ mồ hôi, xương máu để có được hòa bình như ngày hôm nay.” Lời nhắn nhủ ấy không chỉ là tâm tư của riêng ông mà còn là tiếng lòng chung của biết bao cựu chiến binh

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn