HÁ DỄ GIAM HỒN NƯỚC
Đang ở nhà lao Buôn Mê Thuột, đồng chí Nguyễn Công Phương làm bài thơ này.
Gió lặng, cây im, đá chập chồng
Một mình thao thức suốt đêm đông
Ngoài hiên lính gác thều thào nói
Trước cửa thằng Tây lấp ló trông
Căm giận quân thù bừng cháy ruột
Thương tình đồng loại quặn đau lòng
Ngục tù há dễ giam hồn nước?
Sức mạnh bừng lên, chuyển núi sông!
Tung cánh đại bàng ra vũ trụ
Thực dân, phát xít ắt tan tành!
Ngày mai cất tiếng cùng nhau hát
Việt Nam độc lập quyết thành công.
1934



