Hà Đồng Cách
Hà Đồng Cách, sinh năm 1947. Đến hôm nay, khi đã bước sang tuổi xế chiều, mỗi lần nhìn lại màu áo quân đội được gìn giữ cẩn thận trong chiếc hòm gỗ cũ, ký ức về những năm tháng quân ngũ lại hiện lên rõ mồn một.
Năm 1972, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang bước vào giai đoạn quyết liệt, tôi tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ngày rời quê, mẹ chỉ kịp chuẩn bị cho tôi một túi gạo rang và chiếc khăn tay. Bà dặn: "Con đi làm tròn nhiệm vụ, quê hương luôn chờ con trở về." Lời dặn ấy theo tôi suốt cuộc đời.
Sau khi nhập ngũ, tôi được huấn luyện tại Phú Bình, Bắc Thái. Những ngày đầu trong quân đội là chuỗi ngày rèn luyện nghiêm khắc. Chúng tôi học điều lệnh, bắn súng, chiến thuật bộ binh, hành quân đường dài và kỹ năng sinh tồn. Có những buổi hành quân hàng chục cây số dưới nắng gắt, đôi chân rộp phồng nhưng không ai bỏ cuộc. Chúng tôi động viên nhau bằng những câu chuyện về quê hương và niềm tin vào ngày đất nước thống nhất.
Đầu năm 1975, đơn vị nhận lệnh cơ động vào miền Nam làm nhiệm vụ. Chuyến hành quân dài qua nhiều vùng đất để lại trong tôi biết bao kỷ niệm. Khi đặt chân đến miền Nam, khắp nơi đều tràn ngập không khí của những ngày lịch sử. Người dân đón bộ đội bằng những nụ cười, những nắm cơm, bầu nước và tình cảm chân thành. Hình ảnh ấy khiến tôi hiểu rằng sự hy sinh của biết bao thế hệ đã góp phần mang lại ngày hòa bình.
Sau khi đất nước thống nhất, tôi tiếp tục được giao công tác trong quân đội. Một thời gian sau, tôi được điều động về Phòng Chính trị của đơn vị trên tuyến biên giới. Nhiệm vụ của chúng tôi không còn trực tiếp cầm súng xung phong như trước mà tập trung vào công tác giáo dục chính trị, động viên bộ đội, tổ chức sinh hoạt đơn vị và chăm lo đời sống tinh thần cho cán bộ, chiến sĩ.
Tôi luôn tâm niệm rằng, dù ở cương vị nào, người lính cũng phải đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên hết. Trên thao trường, trong doanh trại hay nơi tuyến đầu, điều quý giá nhất vẫn là tinh thần đoàn kết và ý thức trách nhiệm. Chính những người đồng đội đã giúp tôi vượt qua mọi khó khăn trong suốt những năm tháng quân ngũ.
Đến hôm nay, mỗi khi gặp lại đồng đội cũ, chúng tôi vẫn nhắc về những ngày ở Phú Bình, những tháng năm làm nhiệm vụ trong miền Nam và quãng thời gian công tác ở cơ quan chính trị. Mái tóc đã bạc, bước chân không còn nhanh như xưa, nhưng tình đồng chí vẫn nguyên vẹn như ngày đầu khoác lên mình màu áo lính.
Tôi luôn kể cho con cháu nghe rằng, hòa bình hôm nay không phải điều tự nhiên mà có. Đó là thành quả của biết bao thế hệ đã cống hiến tuổi trẻ, mồ hôi và cả máu xương để bảo vệ độc lập, thống nhất của đất nước. Vì vậy, mỗi người cần biết trân trọng cuộc sống hôm nay, sống có trách nhiệm với gia đình, quê hương và Tổ quốc.


