Bài viết

“Hạ gục” tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ

Hà Tĩnh17/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Các nhân chứng sống từng trực tiếp tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ đều đã trên dưới 90 tuổi, không nhiều người còn khỏe mạnh, minh mẫn. Vì vậy, khi thấy ông Lưu Thế Quý (95 tuổi, thôn Phú Cường, xã Ia Pal, huyện Chư Sê) ra tận cửa đón đoàn công tác của tỉnh đến thăm, tặng quà, ai cũng mừng vì ông sống vui, sống khỏe. Con cháu kể, thỉnh thoảng, ông vẫn đạp xe dạo chơi quanh xóm, Truyện Kiều thì thuộc làu làu nhiều đoạn. Ông chỉ phiền một nỗi phải thường xuyên đeo máy trợ thính vì suy giảm thính lực do ảnh hưởng từ bom đạn chiến tranh.

Người cựu chiến binh của Đại đoàn 304 cho hay, Đại đoàn gồm các Trung đoàn 9, Trung đoàn 57 và Trung đoàn 66. “Trung đoàn 66 chúng tôi 2 lần được tuyên dương Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân đấy”-ông tự hào kể.

Đông Xuân 1953-1954, Đại đoàn 304 được giao nhiệm vụ trên 2 hướng: Cùng các đơn vị bạn làm nhiệm vụ ở mặt trận Trung Lào; bí mật tập kết để sẵn sàng tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ. Bản thân ông Quý khi đó 2 lần hành quân sang các tỉnh Khăm Muộn và Savannakhet để đánh chặn quân địch, sau đó tiếp tục trực tiếp tham gia trận đánh “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”.

Người cựu chiến binh tuổi cửu thập tường tận điểm tên các đại đoàn cùng phối hợp trong Chiến dịch Điện Biên Phủ gồm: Đại đoàn 308, 312, 316. Cả 4 đơn vị cùng tiến hành bao vây, chia cắt khống chế Sân bay Hồng Cúm và các trận địa pháo binh địch, chia cắt quân địch ở Hồng Cúm và trung tâm Mường Thanh; tích cực đánh phản kích, tiêu diệt từng bộ phận sinh lực địch tiến tới tiêu diệt toàn bộ.

Từ ngày 1 đến 4-5-1954, ta và địch giành giật quyết liệt cứ điểm A1 và C2. Sáng 7-5, cứ điểm A1 bị tiêu diệt, mở toang “cánh cửa thép” tiến thẳng vào trung tâm của tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ.

Ông Lưu Thế Quý (bìa trái) đứng cạnh Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu trong một lần họp mặt đồng đội (ảnh chụp lại).

Ngồi cạnh đó, ông Lưu Cường Quyền-con trai ông Quý-chia sẻ thêm một vài ấn tượng khó quên về sự hy sinh, gian khó trong chiến dịch khi được nghe cha kể lại sau này, đó là bữa cơm tối nấu vội bằng nước vũng giữa rừng, khi ăn mới thấy toàn nòng nọc, đành phải bỏ đi, nhịn đói; là những đồng đội bị bom phạt ngang người, ngã xuống ngay trước mặt… Song cũng chính hoàn cảnh ấy đã trui rèn bản lĩnh để những người chiến sĩ Điện Biên làm nên chiến thắng huyền thoại.

Chỉ lên bức tường phòng khách dán đầy những bức ảnh cũ về các cuộc họp mặt bạn chiến đấu, ông Quý giới thiệu những đồng đội từng cùng nhau vào sinh ra tử ở Chiến dịch Điện Biên Phủ, trong đó có cố Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu. Có bức ảnh ông cùng đồng đội đứng trên nóc hầm tướng De Castries trong một lần về thăm lại chiến trường xưa.

“14 anh em cùng nhau qua thời chống Pháp, chống Mỹ, giờ chỉ còn mình tôi”-ông Quý ngậm ngùi.

Một phần bức tranh panorama tại Bảo tàng Chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ tái hiện trận đánh mở màn Chiến dịch Điện Biên Phủ (nguồn internet).

Ngót nghét tuổi 90, cựu chiến binh Bùi Văn Tín (tổ 7, phường Trà Bá, TP. Pleiku) đã có sự nhầm lẫn về một vài cột mốc thời gian trong đời. Tuy nhiên, những ký ức về một thời hoa lửa, tham gia đánh đồi A1 dường như vẫn vẹn nguyên.

“Tháng 3-1954, sau gần 1 tháng huấn luyện tân binh, tôi chính thức trở thành chiến sĩ Đại đội 7, Tiểu đoàn 6, Trung đoàn 174, Sư đoàn 316 và tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ. Lúc bấy giờ, tôi là xạ thủ phụ của Khẩu đội trung liên thuộc Tiểu đội xung kích, Trung đội 1. Mỗi lần làm nhiệm vụ, xạ thủ phụ thường mang theo khoảng 500 viên đạn cùng vài quả lựu đạn. Đạn bắn ra đến đâu, xạ thủ phụ tiếp thêm đến đó vừa để tiêu diệt mục tiêu, vừa yểm trợ cho các lực lượng tiếp cận, tiến đánh mục tiêu”-ông Tín nhớ lại.

Tiếp mạch câu chuyện, ông kể: Đêm 6-5, trận chiến trên đồi A1 diễn ra rất ác liệt. Hỏa lực của ta tấn công dồn dập, quân ta ngày càng áp sát mục tiêu. Địch cũng điên cuồng bắn trả. May mắn sao, khẩu đội của chúng tôi không ai bị thương. Mọi người cùng ôm chầm lấy nhau vui sướng khi nhận tin chiến dịch toàn thắng, quân và dân ta đã đập tan tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ.

“Cách đây vài năm, tôi có dịp trở lại Điện Biên Phủ, thăm đồi A1. Khác với lần đầu tiếp cận bằng đường rừng và tâm thế “quyết chiến, quyết thắng kẻ thù”, lần này, tôi trở lại trong niềm tự hào của cựu chiến sĩ Điện Biên, cùng với đồng chí, đồng đội góp phần nhỏ bé làm nên chiến thắng lừng lẫy”-ông cười, nụ cười móm mém, nhẹ nhàng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn