HÀ HUY TẬP – NGƯỜI CHIẾN SĨ CỘNG SẢN KIÊN TRUNG ĐẾN HƠI THỞ CUỐI CÙNG
Lịch sử dân tộc Việt Nam là một dòng chảy dài của những đau thương nhưng đầy hiển hách. Trong dòng chảy ấy, những "đóa hoa lửa" đã rực cháy hết mình cho lý tưởng độc lập dân tộc. Một trong những tấm gương sáng ngời, một trí tuệ cách mạng lỗi lạc mà thế hệ trẻ hôm nay luôn tự hào chính là Tổng Bí thư Hà Huy Tập. Cuộc đời ông tuy ngắn ngủi nhưng đã để lại một di sản tinh thần bất diệt, đúng như tinh thần của một thời "hoa lửa".
Đồng chí Hà Huy Tập sinh ngày 24/4/1906 trong một gia đình nhà nho tại làng Kim Lộc, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh – vùng đất giàu truyền thống hiếu học và tinh thần yêu nước. Từ khi còn là một học sinh tại trường Quốc học Huế, ông đã sớm bộc lộ tư chất thông minh và lòng trắc ẩn trước cảnh nước mất nhà tan.
Thay vì lựa chọn một cuộc sống ổn định của một viên chức trong bộ máy thực dân, đồng chí Hà Huy Tập đã dấn thân vào con đường cách mạng gian khổ. Ông hiểu rằng, muốn giải phóng dân tộc, không có con đường nào khác ngoài việc thức tỉnh quần chúng và tổ chức họ lại dưới một ngọn cờ lý tưởng.
Thời kỳ "hoa lửa" của đồng chí Hà Huy Tập không chỉ có tiếng súng, mà còn là sự đấu tranh quyết liệt trên mặt trận tư tưởng và lý luận. Ông là một trong những lãnh đạo hiếm hoi của Đảng ta thời kỳ đầu có kiến thức sâu rộng về chủ nghĩa Mác-Lênin. Trong những năm tháng hoạt động tại nước ngoài và khi về nước, ông đã viết hàng loạt tác phẩm quan trọng bao gồm 14 bài viết và văn kiện, 20 tác phẩm sách và báo cho thấy trí tuệ uyên thâm, bản lĩnh vững vàng, tài lãnh đạo xuất sắc của ông. Nhiều nhà nghiên cứu lịch sử đánh giá đồng chí Hà Huy Tập là người đầu tiên tổng kết lịch sử Đảng Cộng sản Đông Dương, người đầu tiên gọi phong trào nông bộ ở Nghệ Tĩnh là Xô Viết Nghệ Tĩnh. Ông cũng là người góp phần tạo nên thành công của cao trào cách mạng dân tộc dân chủ giai đoạn 1936-1939, người đã khôi phục lại các tổ chức cơ sở Đảng bị phá vỡ sau cao trào 1930-1931... Trong đó, nổi tiếng với tác phẩm "Sơ thảo lịch sử phong trào cộng sản Đông Dương".
Ngày 26-7-1936, đồng chí Lê Hồng Phong cùng đồng chí Hà Huy Tập triệu tập Hội nghị Ban Chấp hành Trung ương Đảng họp ở Thượng Hải, Trung Quốc để phổ biến Nghị quyết Đại hội VII Quốc tế cộng sản. Hội nghị đã cử đồng chí Hà Huy Tập làm Tổng Bí thư và về nước tổ chức lại Ban Chấp hành Trung ương. Cuối tháng 7-1936, đồng chí Hà Huy Tập cùng cơ quan Trung ương chuyển về Bà Điểm, Hóc Môn, Gia Định lãnh đạo phong trào cách mạng trong cả nước.
Dưới sự dẫn dắt của ông trên cương vị Tổng Bí thư (1936-1938), Đảng ta đã có những bước chuyển mình quan trọng, khôi phục tổ chức sau những đợt khủng bố trắng của kẻ thù. Ông chính là người đã giữ cho "ngọn lửa" cách mạng không bị dập tắt trong những giai đoạn đen tối nhất.
Có lẽ, khắc họa rõ nét nhất tinh thần "thời hoa lửa" chính là những ngày tháng cuối cùng của đồng chí Hà Huy Tập trong lao tù đế quốc. Tháng 5 năm 1938, ông bị thực dân Pháp bắt. Dù chịu đủ mọi cực hình tra tấn dã man, kẻ thù vẫn không thể khuất phục được ý chí của người chiến sĩ cộng sản ấy.
Trong phiên tòa tại Sài Gòn, khi kẻ thù muốn ông ký vào đơn xin ân xá, đồng chí Hà Huy Tập đã dõng dạc tuyên bố:
"Tôi chẳng có gì phải hối tiếc. Nếu còn sống, tôi vẫn sẽ tiếp tục hoạt động."
Ngày 28/8/1941, tại trường bắn Hóc Môn, đồng chí Hà Huy Tập cùng các đồng chí Võ Văn Tần, Nguyễn Văn Cừ, Phan Đăng Lưu, Nguyễn Thị Minh Khai đã anh dũng hy sinh. Trước họng súng của kẻ thù, ông vẫn giữ vững phong thái ung dung, hiên ngang. Bức thư cuối cùng ông gửi cho gia đình viết “Gia đình bạn hữu chớ xem tôi là chết mà phải buồn, trái lại xem tôi như là người còn sống, nhưng đi vắng một thời gian vô hạn mà thôi”. Mặc dù những đóa hoa ấy đã ngã xuống, nhưng máu của họ đã thấm đẫm vào lòng đất mẹ, tiếp thêm sức mạnh cho cuộc Cách mạng Tháng Tám thành công rực rỡ sau này.
Đọc lại những câu chuyện về Tổng Bí thư Hà Huy Tập, chúng ta không khỏi xúc động trước sự hy sinh cao cả của một thế hệ thanh niên thời bấy giờ. Họ sống có lý tưởng, sẵn sàng gạt bỏ tình riêng vì đại nghĩa.
Đối với học sinh chúng em hôm nay, "thời hoa lửa" không còn là tiếng bom đạn, nhưng đó là ngọn lửa của sự bền bỉ trong học tập, là trách nhiệm với cộng đồng và lòng biết ơn đối với cha ông. Chúng em hiểu rằng, hòa bình hôm nay được đổi bằng máu và nước mắt của những người anh hùng như cố Tổng Bí thư Hà Huy Tập.
Cuộc đời của Tổng Bí thư Hà Huy Tập mãi mãi là một bài ca bất hủ, một minh chứng cho sức mạnh của tinh thần Việt Nam. Ông chính là đóa hoa lửa rực rỡ nhất, tỏa sáng giữa bầu trời lịch sử, dẫn lối cho thế hệ trẻ vững bước trên con đường xây dựng và bảo vệ Tổ quốc xã hội chủ nghĩa.
Và nhân kỷ niệm 120 năm ngày sinh đồng chí Tổng Bí thư Hà Huy Tập (24/4/1906 – 24/4/2026) chúng em hôm nay xin hứa sẽ không ngừng học tập, rèn luyện và phấn đấu để phát triển bản thân, nguyện tiên phong tham gia xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.



