Bài viết

HÀ HUY TẬP – "TÔI KHÔNG CÓ GÌ PHẢI HỐI TIẾC"

Ninh Bình17/05/2026Trần Công Khánh (Xã Yên Đồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy lịch sử cách mạng Việt Nam giai đoạn tiền khởi nghĩa, Hà Huy Tập hiện lên như một nhà lý luận sắc sảo, một nhà lãnh đạo quyết đoán và trên hết là một chiến sĩ cộng sản với lòng dũng cảm vô song. Câu nói bất hủ của ông trước tòa án quân sự thực dân: "Tôi không có gì phải hối tiếc. Nếu còn sống, tôi vẫn sẽ tiếp tục hoạt động" đã trở thành tuyên ngôn về lý tưởng sống của cả một thế hệ.

Hành trình từ người thầy giáo đến nhà lãnh đạo lỗi lạc

Hà Huy Tập sinh năm 1906 tại Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh – vùng đất giàu truyền thống hiếu học và tinh thần bất khuất. Xuất thân là một giáo viên, ông sớm nhận ra rằng giáo dục chỉ có thể thay đổi dân trí, nhưng chỉ có cách mạng mới có thể thay đổi vận mệnh dân tộc.

Năm 1928, ông sang Liên Xô học tập tại Trường Đại học Phương Đông của Quốc tế Cộng sản. Tại đây, ông không chỉ tiếp thu lý luận mà còn trực tiếp tham gia viết nhiều tài liệu quan trọng về phong trào công nhân. Trở về nước vào thời điểm Đảng ta đang bị thực dân Pháp đàn áp dữ dội sau cao trào Xô viết Nghệ Tĩnh, ông cùng các đồng chí đã khôi phục lại cơ quan lãnh đạo Trung ương. Tại Đại hội lần thứ nhất của Đảng (1935), ông được bầu làm Tổng Bí thư, gánh vác trọng trách chèo lái con thuyền cách mạng trong cơn giông bão.

Bản lĩnh của nhà lý luận và thực tiễn

Dưới sự lãnh đạo của Hà Huy Tập, Đảng Cộng sản Đông Dương đã linh hoạt chuyển hướng đấu tranh, tận dụng những khe hở của Chính phủ Mặt trận Nhân dân Pháp để đưa Đảng ra hoạt động công khai và bán công khai. Ông là người trực tiếp chỉ đạo phong trào Đông Dương Đại hội, tạo nên một làn sóng thức tỉnh ý thức chính trị sâu rộng trong quần chúng nhân dân từ thành thị đến nông thôn.

Ông không chỉ giỏi tổ chức mà còn là một cây bút chính luận sắc bén. Những bài viết của ông thời kỳ này luôn tập trung vào việc uốn nắn những tư tưởng tả khuynh hay hữu khuynh, giữ cho Đảng luôn vững vàng về mặt tư tưởng. Đối với ông, Đảng phải là một khối thống nhất về ý chí và hành động, và người cán bộ phải luôn sẵn sàng hy sinh lợi ích cá nhân vì sự nghiệp chung.

Khí tiết lẫm liệt nơi tòa án quân sự

Tháng 5 năm 1938, Hà Huy Tập bị thực dân Pháp bắt tại Sài Gòn. Sau một thời gian giam giữ và tra tấn nhưng không thu được kết quả, chúng đưa ông ra tòa án quân sự. Tại đây, thực dân Pháp hy vọng dùng cái chết để đe dọa và khuất phục ý chí của vị lãnh đạo trẻ tuổi.

Trái ngược với mong đợi của chúng, Hà Huy Tập đã biến phiên tòa thành nơi luận tội thực dân. Khi viên quan tòa hỏi ông có hối hận về những hành động "chống lại trật tự" của mình không, ông đã dõng dạc trả lời bằng một thái độ ung dung lạ thường: "Tôi không có gì phải hối tiếc. Nếu tôi còn sống, tôi vẫn tiếp tục hoạt động cách mạng".

Câu nói ấy như một gáo nước lạnh tạt vào mặt chính quyền thực dân, khẳng định rằng niềm tin vào độc lập dân tộc là một thứ ánh sáng không gì có thể dập tắt. Đối với Hà Huy Tập, sự sống chỉ có ý nghĩa khi nó gắn liền với tự do của đồng bào.

Sự hy sinh bất tử

Sau cuộc khởi nghĩa Nam Kỳ (1940), thực dân Pháp điên cuồng trả thù. Dù không trực tiếp tham gia lãnh đạo cuộc khởi nghĩa do đang bị giam cầm, nhưng vì là linh hồn của Đảng, ông vẫn bị chúng kết án tử hình.

Sáng ngày 28/8/1941, tại ngã ba Giồng (Hóc Môn), Hà Huy Tập cùng các đồng chí Nguyễn Văn Cừ, Võ Văn Tần, Nguyễn Thị Minh Khai bước ra pháp trường. Trước những họng súng đen ngóm, ông vẫn giữ phong thái của một bậc trí giả, hiên ngang vẫy chào đồng bào. Loạt súng tàn bạo của kẻ thù đã cướp đi mạng sống của một tài năng lớn ở tuổi 35, nhưng chúng không thể giết chết tinh thần của ông.

Di sản vĩnh cửu

Cuộc đời Hà Huy Tập là minh chứng cho tinh thần "Sống cho Đảng, chết cũng không rời Đảng". Ông để lại cho hậu thế không chỉ là những tác phẩm lý luận giá trị mà còn là bài học về lòng trung thành tuyệt đối và sự kiên định. Câu nói "Tôi không có gì phải hối tiếc" vẫn vang vọng đến ngày hôm nay, nhắc nhở thế hệ trẻ về cái giá của độc lập và trách nhiệm bảo vệ thành quả mà cha ông đã đổi bằng xương máu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
HÀ HUY TẬP – "TÔI KHÔNG CÓ GÌ PHẢI HỐI TIẾC" | Câu chuyện thời hoa lửa