Anh hùng Lực lượng vũ trang

HÀ KIỆN TOÀN – NGƯỜI TRUNG ĐỘI TRƯỞNG LUÔN Ở LẠI SAU CÙNG

Hà Kiện Toàn sinh năm 1952, dân tộc Kinh, quê xã Trị Quận, huyện Phù Ninh, tỉnh Vĩnh Phú, nhập ngũ tháng 8-1968. Từ cuối năm 1968 đến tháng 7-1971, ông chiến đấu tại chiến trường Nam Bộ, tham gia 55 trận, trực tiếp diệt 91 địch, bắt 4, thu 8 súng, 1 máy vô tuyến điện và bắn cháy 6 xe quân sự. Không chỉ nổi bật bởi lòng dũng cảm và khả năng trinh sát, chỉ huy, Hà Kiện Toàn còn được đồng đội nhớ đến bởi sau mỗi trận đánh đều ở lại giải quyết thương binh, tử sĩ, không để sót trường hợp nào. Ngày 27-7-1971, trong trận đánh lực lượng biệt kích tại Kiến Tường, ông anh dũng hy sinh sau khi hoàn thành nhiệm vụ. Ngày 20-12-1973, Hà Kiện Toàn được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.

Tây Ninh22/08/2026Xã Thạnh Mỹ Tây (Đoàn xã Thạnh Mỹ Tây)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 8 năm 1968, chàng trai Hà Kiện Toàn rời quê hương Trị Quận, Phù Ninh, Vĩnh Phú lên đường nhập ngũ.

Ông mới khoảng 16 tuổi.

Chỉ vài tháng sau, từ tháng 12 năm ấy, Hà Kiện Toàn đã bước vào những năm tháng chiến đấu ở chiến trường Nam Bộ.

Trong chưa đầy ba năm, ông tham gia 55 trận đánh.

Từ người chiến sĩ, ông trưởng thành thành Trung đội trưởng Đại đội 3 bộ binh, Tiểu đoàn 261A, Trung đoàn 1, Bộ Chỉ huy Miền.

Nhưng điều làm nên dấu ấn của Hà Kiện Toàn không chỉ nằm ở những con số chiến công.

Đó còn là sự bình tĩnh của người trinh sát, quyết đoán của người chỉ huy và trách nhiệm với đồng đội của một người luôn ở lại sau cùng.


BỐN NGÀY ĐÊM BÁM ĐỊCH Ở THẠNH PHÚ

Trong một trận chống càn tại Thạnh Phú, Mỏ Cày, Bến Tre, Hà Kiện Toàn được giao nhiệm vụ trinh sát.

Trinh sát trên chiến trường đòi hỏi nhiều hơn sự gan dạ.

Người lính phải tiến sát đối phương nhưng không được để lộ mình; phải quan sát chính xác lực lượng, hướng di chuyển và hoạt động của địch để thông tin kịp thời cho đơn vị.

Hà Kiện Toàn đã liên tục bám địch suốt bốn ngày đêm.

Những thông tin ông thu thập được giúp đơn vị nắm tình hình chính xác và kịp thời.

Nhưng đến ngày 13-3-1970, tình huống bất ngờ xảy ra.

Trong lúc đang bám sát, ông bị phát hiện.

Khoảng cách giữa người trinh sát và đối phương lúc này không còn cho phép rút lui một cách đơn giản.

Hà Kiện Toàn lập tức chuyển từ trinh sát sang chiến đấu.

Ông bình tĩnh lựa chọn thời cơ rồi nổ súng.

Kết quả, Hà Kiện Toàn diệt 13 địch, bắt 2 và thu 2 khẩu súng.

Từ người đang bí mật theo dõi đối phương, ông đã nhanh chóng xử trí một tình huống nguy hiểm và hoàn thành nhiệm vụ.


KHÔNG CHỈ ĐÁNH ĐỊCH

Ở nơi đơn vị đóng quân, Hà Kiện Toàn còn làm một nhiệm vụ khác.

Ông gần gũi nhân dân, tham gia tuyên truyền, vận động quần chúng và trực tiếp huấn luyện kỹ thuật, chiến thuật cho lực lượng du kích địa phương.

Kinh nghiệm chiến đấu có được trên chiến trường được ông truyền lại cho những người đang trực tiếp bảo vệ xóm làng.

Nhưng có một việc Hà Kiện Toàn gần như luôn tự đặt cho mình sau mỗi trận đánh.

Khi đồng đội rút khỏi chiến trường, ông thường là người ở lại sau cùng.

Ông kiểm tra thương binh, tử sĩ.

Tìm kiếm từng người.

Giải quyết từng trường hợp.

Theo tư liệu ghi lại, Hà Kiện Toàn:

“Trận đánh nào cũng ở lại sau cùng để giải quyết thương binh, tử sĩ, không để sót trường hợp nào.”

Giữa chiến trường, nơi đối phương có thể phản kích bất cứ lúc nào, việc ở lại phía sau đồng nghĩa với việc chấp nhận thêm nguy hiểm.

Nhưng với Hà Kiện Toàn, đó là trách nhiệm với những người đã cùng mình chiến đấu.


27-7-1971 – TRẬN ĐÁNH CUỐI CÙNG Ở KIẾN TƯỜNG

Tháng 7 năm 1971.

Hà Kiện Toàn lúc này đã là một trung đội trưởng.

Đơn vị nhận nhiệm vụ đánh lực lượng biệt kích tại Kiến Tường.

Đối phương được mô tả là một đại đội biệt kích khét tiếng.

Hà Kiện Toàn hiểu rằng muốn đánh thắng, trước hết phải biết rõ đối phương.

Vì thế, trước trận đánh, ông nhiều lần bí mật vào vị trí địch điều tra tình hình.

Từng mục tiêu được xác định.

Từng hướng tiến công được tính toán.

Phương án chiến đấu dần hình thành từ chính những lần trinh sát ấy.

Ngày 27 tháng 7 năm 1971, trận đánh bắt đầu.

Hà Kiện Toàn không chỉ phát lệnh rồi đứng phía sau.

Ông bình tĩnh quan sát chiến trường và chỉ mục tiêu cụ thể cho từng tổ chiến đấu.

Các mũi tiến công bắt đầu áp sát.

Nhưng giữa trận đánh, Hà Kiện Toàn phát hiện một diễn biến nguy hiểm:

Đối phương đang chuẩn bị lực lượng phản kích.

Nếu để lực lượng này tổ chức xong đội hình, đơn vị có thể rơi vào thế bất lợi.

Phải hành động trước.

Hà Kiện Toàn lập tức điều chỉnh cách đánh.

Ông tổ chức đơn vị đánh nhanh, đánh mạnh vào chính bộ phận đang chuẩn bị phản kích, đồng thời chỉ huy tiêu diệt những hỏa điểm mới xuất hiện.

Sự bình tĩnh của người chỉ huy đã giúp đơn vị giữ được thế chủ động.

Trận đánh tiếp tục diễn ra quyết liệt.

Cuối cùng, trung đội của Hà Kiện Toàn đã góp phần tiêu diệt gần hết một đại đội biệt kích.

Nhiệm vụ hoàn thành.

Nhưng người trung đội trưởng trẻ tuổi đã không trở về.

Hà Kiện Toàn anh dũng hy sinh ngay sau khi hoàn thành nhiệm vụ.

Ông mới khoảng 19 tuổi.


55 TRẬN ĐÁNH CỦA NGƯỜI LÍNH TRẺ

Cuộc đời quân ngũ của Hà Kiện Toàn chỉ kéo dài khoảng ba năm.

Nhưng trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, ông đã tham gia 55 trận chiến đấu và chỉ huy đơn vị tiêu diệt hàng trăm địch.

Riêng Hà Kiện Toàn được ghi nhận:

Diệt 91 địch, trong đó có 1 sĩ quan Mỹ và 1 sĩ quan quân đội Sài Gòn; bắt 4, thu 8 khẩu súng, 1 máy vô tuyến điện và bắn cháy 6 xe quân sự.

Ông được tặng thưởng:

🏅 Huân chương Chiến công Giải phóng hạng Nhì

Ngày 20-12-1973, Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam truy tặng Hà Kiện Toàn danh hiệu:

ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN GIẢI PHÓNG

Nếu những con số chiến công cho thấy lòng dũng cảm của Hà Kiện Toàn, thì một chi tiết khác lại cho thấy rất rõ phẩm chất của người chỉ huy ấy:

Sau mỗi trận đánh, ông thường ở lại sau cùng.

Không phải để tìm thêm chiến công.

Mà để tìm đồng đội.

Từ bốn ngày đêm bám địch ở Thạnh Phú đến trận đánh cuối cùng tại Kiến Tường, Hà Kiện Toàn luôn đặt mình ở nơi khó khăn và nguy hiểm.

Và có lẽ vì thế, câu chuyện về ông có thể được cô đọng bằng một hình ảnh rất giản dị:

Trong chiến đấu, Hà Kiện Toàn là người tiến lên phía trước. Khi trận đánh kết thúc, ông lại là người ở lại phía sau cùng – để không một đồng đội nào bị bỏ lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn