Anh hùng Lực lượng vũ trang

HÀ NGUYÊN THỊ – NGƯỜI NỮ QUÂN Y HẾT LÒNG VÌ THƯƠNG BỆNH BINH

Hà Nguyên Thị sinh năm 1916, quê Tích Giang, Tùng Thiện, Hà Tây, nhập ngũ tháng 7-1946 và công tác trong ngành quân y. Dù chân bị tật, bà luôn nhận những phần việc khó, có thời điểm chăm sóc chu đáo 10–15 thương bệnh binh nặng. Năm 1947, trong một cuộc càn quét tại Mỹ Đức, bà trực tiếp xuống nước đẩy thuyền, vận động người dân hỗ trợ và đưa 25 thương binh vượt vòng vây an toàn. Xuất phát điểm chưa biết chữ, Hà Nguyên Thị kiên trì học tập, từ hộ lý trở thành y tá, luôn tận tụy chăm sóc cả sức khỏe và tinh thần của đồng đội. Với những đóng góp xuất sắc, năm 1956, bà được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, trở thành tấm gương tiêu biểu về y đức, lòng nhân ái và tinh thần phục vụ thương bệnh binh.

Đồng Tháp22/08/2026Xã Thạnh Mỹ Tây (Đoàn xã Thạnh Mỹ Tây)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chiến tranh, phía sau những người lính trực tiếp chiến đấu là những cán bộ quân y ngày đêm giành giật sự sống cho đồng đội. Không phải chiến công nào cũng được ghi bằng những trận đánh. Có những chiến công được tạo nên từ lòng nhân ái, sự tận tụy và những tháng năm âm thầm chăm sóc thương bệnh binh. Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Hà Nguyên Thị là một người như thế.

Hà Nguyên Thị sinh năm 1916 tại xã Tích Giang, huyện Tùng Thiện, tỉnh Hà Tây, nay thuộc Hà Nội. Tháng 7-1946, bà nhập ngũ và công tác trong ngành quân y, thuộc Cục Quân y, Tổng cục Hậu cần.

Trong tám năm phục vụ quân đội, dù mang khuyết tật ở chân và việc đi lại gặp nhiều khó khăn, Hà Nguyên Thị vẫn luôn hoàn thành nhiệm vụ với một tinh thần đặc biệt: thương yêu người bệnh như chính người thân của mình.

Đôi chân khó nhọc nhưng không ngại việc nặng

Công việc hộ lý trong những năm kháng chiến vô cùng vất vả. Điều kiện bệnh viện, thuốc men, lương thực và phương tiện đều thiếu thốn; trong khi thương bệnh binh liên tục được chuyển về từ chiến trường.

Bản thân Hà Nguyên Thị đi lại khó khăn do chân bị tật, nhưng bà không lấy đó làm lý do để nhận công việc nhẹ hơn.

Trái lại, bà thường xung phong nhận phần việc nặng nhọc.

Theo tư liệu, trong khi một hộ lý thông thường chỉ có thể chăm sóc vài thương bệnh binh nặng, Hà Nguyên Thị có thể đảm nhiệm từ 10 đến 15 người mà vẫn cố gắng chăm sóc chu đáo.

Từ những việc nhỏ như ăn uống, vệ sinh, nghỉ ngơi đến động viên tinh thần, bà đều quan tâm cẩn thận.

Đêm đưa 25 thương binh vượt vòng vây

Một trong những câu chuyện tiêu biểu về Hà Nguyên Thị diễn ra vào năm 1947, khi lực lượng đối phương tổ chức càn quét khu vực Mỹ Đức, Hà Tây.

Khi ấy, Hà Nguyên Thị phụ trách một chiếc thuyền chở 25 thương binh cần nhanh chóng rời khỏi khu vực nguy hiểm.

Thiếu người hỗ trợ, đường di chuyển lại khó khăn. Nếu chậm trễ, cả đoàn thương binh có nguy cơ rơi vào vòng vây.

Hà Nguyên Thị đã trực tiếp xuống nước đẩy thuyền.

Với đôi chân vốn không lành lặn, đó là một thử thách rất lớn. Nhưng trước sự an nguy của 25 đồng đội đang bị thương, bà không do dự.

Vừa tìm cách đưa thuyền đi, bà vừa vận động thêm người dân hỗ trợ.

Cuối cùng, trong màn đêm, toàn bộ 25 thương binh được đưa vượt khỏi vòng vây an toàn.

Đó không phải một trận đánh bằng súng đạn, nhưng là cuộc chiến để bảo vệ sinh mạng đồng đội.

Không chỉ chữa vết thương, còn chăm sóc tinh thần

Đối với Hà Nguyên Thị, chăm sóc thương bệnh binh không đơn thuần là hoàn thành những công việc được phân công.

Khi thấy người bệnh bỏ ăn hoặc ăn uống kém, bà không chỉ mang cơm đến rồi rời đi.

Bà tìm hiểu nguyên nhân.

Có người đau đớn vì vết thương. Có người nhớ gia đình. Có người mệt mỏi, tinh thần sa sút.

Hà Nguyên Thị kiên trì trò chuyện, động viên. Khi thức ăn không phù hợp, bà tự tay chế biến lại để thương bệnh binh dễ ăn hơn.

Khi cơ sở điều trị thiếu chỗ nằm, giường chiếu xuống cấp, bà chủ động tìm cách sửa chữa và vận động nhân dân giúp đỡ.

Chính những việc tưởng như rất nhỏ ấy lại mang đến cho những người lính đang mang thương tích một nguồn động viên rất lớn.

Từ người chưa biết chữ trở thành y tá

Hành trình của Hà Nguyên Thị còn đáng quý bởi ý chí tự học.

Khi bắt đầu công tác, bà chưa biết chữ.

Nhưng công việc quân y đòi hỏi ngày càng nhiều kiến thức. Muốn chăm sóc thương bệnh binh tốt hơn, bà hiểu rằng chỉ lòng nhiệt tình thôi chưa đủ.

Hà Nguyên Thị kiên trì học chữ, học nghiệp vụ và tích lũy kinh nghiệm.

Từ một hộ lý, bà từng bước trưởng thành thành y tá có chuyên môn, có khả năng đảm nhiệm những công việc khó hơn trong chăm sóc và điều trị thương bệnh binh.

Đó là một cuộc chiến khác của bà – chiến thắng hoàn cảnh và giới hạn của chính mình bằng học tập và nghị lực.

Y đức giữa chiến trường

Hà Nguyên Thị không nổi bật bởi những lời nói lớn lao.

Điều khiến đồng đội và thương bệnh binh kính trọng bà chính là cách sống khiêm tốn, giản dị, tận tụy và giàu tình thương.

Đôi chân không lành lặn nhưng bà vẫn xuống nước đẩy thuyền.

Chưa biết chữ nhưng bà kiên trì học để trở thành y tá.

Một người khác chăm sóc vài bệnh nhân nặng, bà cố gắng chăm sóc cả chục người.

Thương bệnh binh khó ăn, bà tìm hiểu rồi tự tay nấu lại.

Cơ sở điều trị thiếu thốn, bà tìm cách vận động nhân dân cùng giúp đỡ.

Những việc làm ấy góp lại thành phẩm chất cao đẹp của một người chiến sĩ quân y:

coi sinh mạng và sức khỏe của đồng đội là trách nhiệm của chính mình.

Người Anh hùng của lòng nhân ái

Với những đóng góp bền bỉ trong công tác quân y, năm 1956, Hà Nguyên Thị được phong tặng danh hiệu:

ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN

Nếu những người lính nơi tuyến đầu chiến đấu để giữ từng trận địa, thì Hà Nguyên Thị cùng những cán bộ quân y lại chiến đấu để giữ lại sự sống cho những người từ trận địa trở về.

Cuộc đời bà vì thế để lại một bài học giản dị nhưng sâu sắc:

Anh hùng không chỉ được tạo nên trong khoảnh khắc xung phong giữa chiến trường. Anh hùng còn được tạo nên từ hàng nghìn việc làm thầm lặng, khi một con người bền bỉ đặt trách nhiệm và sự sống của đồng đội lên trên khó khăn của bản thân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn