Hà Nguyên Thị – người phụ nữ âm thầm giữ lại những sự sống giữa chiến trường
Chiến tranh thường được kể bằng những trận đánh.
Nhưng phía sau mỗi trận chiến là những người âm thầm chăm sóc những người bị thương.
Có những người không trực tiếp đứng ở tuyến đầu.
Họ đứng bên những chiếc cáng thương.
Bên những bệnh xá đơn sơ.
Bên những người lính đang cần được cứu chữa.
Hà Nguyên Thị là một người như thế.
Bà sinh năm 1916 tại Hà Nội. Khi đất nước bước vào những năm tháng chiến tranh, bà rời cuộc sống bình yên để trở thành người chiến sĩ quân y, công tác tại Cục Quân y, Tổng cục Hậu cần.
Công việc của người quân y không có những khoảnh khắc hào nhoáng.
Chỉ có những giờ phút căng thẳng.
Có tiếng bước chân vội vã.
Có những người lính được đưa về sau những chặng đường dài.
Có những ca cứu chữa phải thực hiện trong điều kiện thiếu thốn.
Và có những đêm mưa mà cả đoàn cáng thương phải vượt qua những con đường lầy lội.
Trong một đêm như thế, đoàn cáng thương binh phải băng qua một con dốc trơn trượt.
Những chiếc cáng nhiều lần chao nghiêng.
Nhưng công việc vẫn phải tiếp tục.
Bởi phía sau mỗi người thương binh là một gia đình đang chờ đợi.
Đồng đội từng nhớ đến Hà Nguyên Thị bởi đôi bàn tay khéo léo và sự tận tụy.
Đôi bàn tay ấy băng bó vết thương.
Chăm sóc người bệnh.
Và quan trọng hơn cả, mang đến cho những người lính một cảm giác rằng họ không đơn độc giữa chiến trường.
Có một người từng được bà chăm sóc, sau khi bình phục đã trở lại thăm bệnh xá.
Người ấy mang theo một bó hoa rừng nhỏ để cảm ơn người nữ quân y năm xưa.
Hà Nguyên Thị chỉ coi đó là công việc của mình.
Nhưng đối với người được cứu sống, đôi bàn tay ấy có thể chính là cây cầu đưa họ trở về với gia đình.
Chiến tranh qua đi.
Nhiều trận đánh được ghi lại bằng những con số và những chiến thắng.
Nhưng lịch sử cũng được làm nên bởi những người âm thầm như Hà Nguyên Thị.
Những người đã cứu chữa, chăm sóc và giữ lại sự sống cho những người lính.
Bà được ghi nhận với danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang. Hiện các tư liệu công khai chưa xác định được năm mất của bà.
Có lẽ, câu chuyện đẹp nhất về người chiến sĩ quân y không phải là họ đã cứu được bao nhiêu người.
Mà là:
Trong những năm tháng mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau rất mong manh, họ vẫn lựa chọn đứng bên sự sống.
Hà Nguyên Thị – người phụ nữ với đôi bàn tay của người chiến sĩ quân y, một câu chuyện lặng thầm nhưng đáng được nhớ mãi trong “Thời hoa lửa”.


