“Hà Nội-Điện Biên Phủ trên không” trong ký ức người ở lại 'Ông Nguyễn Văn Hùng, Pháo thủ số 1, Trung đội tự vệ Nhà máy Cơ khí Lương Yên: “Trân quý tình đồng chí, nghĩa đồng bào trong những ngày Hà Nội bị đánh phá”
Những ngày cuối tháng 12-1972, người dân Hà Nội khi đó không ngủ, thậm chí việc ăn uống cũng chỉ tranh thủ lúc chưa bị bom Mỹ đánh phá. Ngay tại trận địa được lập trên phố, chúng tôi ăn vội vàng bát cơm mà đồng bào tiếp tế, rồi lại ai vào việc nấy.
Những ngày cuối tháng 12-1972, người dân Hà Nội khi đó không ngủ, thậm chí việc ăn uống cũng chỉ tranh thủ lúc chưa bị bom Mỹ đánh phá. Ngay tại trận địa được lập trên phố, chúng tôi ăn vội vàng bát cơm mà đồng bào tiếp tế, rồi lại ai vào việc nấy.
Lúc đó tình đồng chí, nghĩa đồng bào của người dân Thủ đô rất đáng trân quý; nhà ai có mỳ, có gạo đều mang ra cho bộ đội, cùng ăn và cùng chiến đấu chống kẻ thù xâm lược.
|
Ông Nguyễn Văn Hùng, Pháo thủ số 1, Trung đội tự vệ Nhà máy Cơ khí Lương Yên nhìn lại bức hình khi chiến đấu bảo vệ Hà Nội năm xưa. |
Triển lãm trưng bày “Thang âm cuộc chiến” do Ban quản lý di tích Nhà tù Hỏa Lò tổ chức vào những ngày đầu tháng 12-2023 vô cùng ý nghĩa, giúp thế hệ ngày nay nhìn lại quá khứ lịch sử hào hùng của dân tộc. Đây là lần thứ ba tôi đến thăm di tích này và rất vinh dự khi được trở thành một trong những nhân chứng lịch sử để kể những câu chuyện năm xưa cho các bạn trẻ ngày nay. Mặc dù đã hơn 50 năm trôi qua nhưng khi đến đây, được xem lại hình ảnh của mình thì ký ức về những ngày tháng đó lại ùa về.
Giờ đây khi được sống trong hòa bình và nghĩ lại những năm tháng chiến đấu gian khổ mới cảm nhận được giá trị của độc lập, tự do.
Lúc Hà Nội chiến thắng thì không phải riêng cá nhân tôi mà toàn dân tộc Việt Nam đều vui mừng bởi cuộc chiến tranh quá dài, quá gian khổ mà giờ hòa bình thì đó là điều rất vui sướng.
——————
Ông Thomas Eugene Wilber- con trai của một cựu phi công Mỹ từng bị giam tại Trại giam Hỏa Lò (Di tích Nhà tù Hỏa Lò hiện nay):
“Hà Nội là thành phố vì hòa bình”
Tôi là con trai của Trung tá Hải quân Mỹ Walter Eugene Wilber. Ngày 16-6-1968, cha tôi cùng một phi công nữa lái máy bay ném bom bắn phá miền Bắc Việt Nam. Chiếc máy bay này bị bắn rơi tại Nghệ An, ông nhảy dù và may mắn sống sót, rồi ông bị bắt và được đưa về giam tại Trại giam Hỏa Lò tháng 12-1972.
Giờ đây, chiến tranh không còn nữa và tôi rất thích được đến Hà Nội, Việt Nam. Tôi đã đến thăm di tích Nhà tù Hỏa Lò 43 lần và lần nào đến Việt Nam tôi cũng đến đây. Những ngày tháng 12 này, tôi trở lại Hà Nội và cảm nhận rằng, bước chân của tôi ở Nhà tù Hỏa Lò cũng chính là bước chân của cha tôi đã từng đi cách đây hơn 50 năm. Do vậy, tôi cảm thấy Hà Nội rất thân thuộc như ngôi nhà thứ hai của mình. Cha tôi bị giam ở đây vào năm 1968 và được ra tù năm 1973, đó cũng chính là lý do mà di tích Nhà tù Hỏa Lò gắn liền với cuộc sống của gia đình tôi.
|
Ông Thomas Eugene Wilber- con trai của cựu phi công Mỹ trò chuyện với thuyết minh viên khu di tích Nhà tù Hỏa Lò, bên phải là bức hình của cha ông. |
Năm 2014 lần đầu tiên tôi đến đây và lúc đó tôi đã cảm nhận được sự ấm áp của mảnh đất này, tình cảm của người dân Việt Nam luôn bao dung và thân thiện.
“Hà Nội-thành phố vì hòa bình” người dân Hà Nội cũng như Việt Nam luôn đấu tranh vì hòa bình và chúng tôi được những người Việt Nam đối xử từ thời của cha tôi đến thế hệ tôi đều trong chữ hòa bình, điều đó càng thể hiện được Hà Nội chính là thành phố vì hòa bình.





