Bài viết

Hà Nội những ngày mưa bom bão đạn

Lào Cai21/05/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Bản Hồ (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Bản Hồ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuối tháng 12 năm 1972, Hà Nội trải qua những đêm dài không ngủ dưới làn mưa bom B-52. Đơn vị pháo cao xạ của tôi mâm pháo đặt ngay bên bờ hồ Tây, mắt hướng thẳng lên bầu trời đêm rực lửa, quyết tâm bảo vệ từng tấc đất mảnh trời của Thủ đô. Đêm ngày 26 tháng 12, trận đánh khốc liệt nhất nổ ra. Tiếng còi báo động rú vang liên hồi, cả bầu trời Hà Nội rung chuyển bởi những tiếng nổ xé lòng. Khói bom mù mịt, mảnh đạn bay rào rào. Giữa trận địa gầm vang, tôi nghe thấy một giọng nói trong trẻo nhưng đầy quyết đoán vang lên ngay phía sau: “Các anh ơi, tiếp đạn!” Ngoảnh lại, tôi bàng hoàng nhận ra Hoa – cô tự vệ phố Khâm Thiên nhỏ nhắn. Nhà Hoa vừa bị bom Mỹ san phẳng đêm trước, gia đình cô ly tán, nhưng cô không khóc, cũng không rời trận địa. Giữa làn bom đạn mịt mùng, mái tóc dài buộc gọn của cô bay trong gió, đôi tay gầy guộc liên tục vác những hòm đạn pháo nặng trĩu chuyền cho chúng tôi. Đôi mắt Hoa rực lửa, không một chút sợ hãi. Chính tinh thần quật cường của những người dân Thủ đô như Hoa đã tiếp thêm sức mạnh cho chúng tôi. Toàn đơn vị đồng loạt nổ súng. Những vệt chớp đỏ rực xé toạc màn đêm. Khi chiếc B-52 bốc cháy như một ngọn đuốc khổng lồ lao xuống, cả trận địa hò reo vang dội. Hoa khuỵu xuống bên mâm pháo, lúc này hai hàng nước mắt mới lăn dài trên khuôn mặt lấm lem bùn đất và khói súng của cô. Mùa đông năm ấy, Hà Nội đau thương nhưng kiên cường đến lạ lùng. Kỷ niệm về cô tự vệ Khâm Thiên tiếp đạn giữa mưa bom năm ấy mãi là minh chứng cho một “Điện Biên Phủ trên không” bất tử, nơi lính chiến và dân thường cùng hòa làm một để dệt nên chiến thắng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn