HẠ THỊ ANH (15)
ĐẢO NGỌC QUÊ MÌNH
Đào Ngọc Thanh Thủy quê mình
Níu chân du khách nặng tình gần xa
Từ tinh mơ... bóng xế tà
Cầu cong uốn tựa cánh hoa gọi mời
Lên xe về: nhớ người ơi...!
Hoan hỉ lòng, vận đôi lời – tứ thơ...
Bao nhiêu năm tháng đợi chờ
Về nơi huyền ảo mộng mơ cháy lòng
Dòng Đà Giang vẫn đục – trong
Vẳng câu: “Tương ngộ - tương phùng” trao nhau
Nhắn non, nhắn nước, nhắn cầu...
Quê ơi! Đảo Ngọc: sắc màu Trung du!


