Hà Thị Bằng (1959)
Năm 1978, khi biên giới vang lên tiếng súng xâm lăng, cô gái trẻ Hà Thị Bằng (sinh năm 1959) đã không ngần ngại gác lại mộng mơ tuổi mười chín để khoác lên mình bộ quân phục thiêng liêng, đáp lời kêu gọi của non sông. Mang trên vai quân hàm H1, thanh xuân của chị dẫu chỉ gói gọn trong ba năm quân ngũ (1978-1981) tại Đại đội 6, Trung đoàn 87 trực thuộc Quân khu 2, nhưng lại đong đầy ý nghĩa tự hào. Là đơn vị hậu cần tuyến sau, công việc của chị và đồng đội vô cùng vất vả, đòi hỏi sự tỉ mỉ, chịu thương chịu khó để đảm bảo dòng chảy vật chất, lương thực không bao giờ đứt đoạn chi viện cho tuyến đầu chiến đấu. Nữ chiến sĩ ấy đã thầm lặng cống hiến sức trẻ, những giọt mồ hôi rơi xuống mang theo cả nụ cười rạng rỡ và tinh thần lạc quan, xua tan đi phần nào sự khốc liệt của chiến tranh. Đóa "hoa lửa" của Hà Thị Bằng mang vẻ đẹp dịu dàng nhưng bất khuất, tô thắm thêm truyền thống vẻ vang của phụ nữ Việt Nam kiên trung, đảm đang.
Năm 1978, khi biên giới vang lên tiếng súng xâm lăng, cô gái trẻ Hà Thị Bằng (sinh năm 1959) đã không ngần ngại gác lại mộng mơ tuổi mười chín để khoác lên mình bộ quân phục thiêng liêng, đáp lời kêu gọi của non sông. Mang trên vai quân hàm H1, thanh xuân của chị dẫu chỉ gói gọn trong ba năm quân ngũ (1978-1981) tại Đại đội 6, Trung đoàn 87 trực thuộc Quân khu 2, nhưng lại đong đầy ý nghĩa tự hào. Là đơn vị hậu cần tuyến sau, công việc của chị và đồng đội vô cùng vất vả, đòi hỏi sự tỉ mỉ, chịu thương chịu khó để đảm bảo dòng chảy vật chất, lương thực không bao giờ đứt đoạn chi viện cho tuyến đầu chiến đấu. Nữ chiến sĩ ấy đã thầm lặng cống hiến sức trẻ, những giọt mồ hôi rơi xuống mang theo cả nụ cười rạng rỡ và tinh thần lạc quan, xua tan đi phần nào sự khốc liệt của chiến tranh. Đóa "hoa lửa" của Hà Thị Bằng mang vẻ đẹp dịu dàng nhưng bất khuất, tô thắm thêm truyền thống vẻ vang của phụ nữ Việt Nam kiên trung, đảm đang.



