Hà Thị Bỉnh
Hà van Huong đi lính 1975 xuất ngũ 1977
Mỗi khi nhắc lại những năm tháng chiến đấu gian khổ mà đầy tự hào ấy, trong lòng bác lại dâng lên rất nhiều cảm xúc. Những ký ức tưởng chừng đã lùi xa theo năm tháng, nhưng thực ra vẫn luôn hiện hữu, rõ ràng như mới ngày hôm qua. Đó là quãng thời gian mà đất nước còn chia cắt, bom đạn ác liệt, cuộc sống vô cùng thiếu thốn, gian nan. Nhưng cũng chính trong hoàn cảnh ấy, trong tim mỗi người lính chúng bác luôn cháy bỏng một niềm tin mãnh liệt - niềm tin vào ngày đất nước được độc lập, thống nhất, nhân dân được sống trong hòa bình.
Bác vẫn còn nhớ rất rõ những ngày hành quân xuyên rừng, lội suối. Có những chặng đường dài tưởng chừng không có điểm dừng, đi từ sáng đến đêm, rồi lại tiếp tục từ đêm sang sáng. Đôi chân phồng rộp, quần áo lúc nào cũng ướt sũng vì mưa rừng, bùn đất bám đầy, nhưng không một ai than vãn. Mỗi bước chân là một ý chí, mỗi bước đi là một niềm tin tiến về phía trước.
Bữa ăn của các bác khi ấy rất đạm bạc, nhiều khi chỉ là nắm cơm với muối vừng, hoặc vài cọng rau rừng hái vội. Nhưng điều quý giá nhất không phải là miếng ăn, mà là tình cảm sẻ chia giữa đồng đội. Người có ít chia ít, người có nhiều chia nhiều, luôn động viên nhau cố gắng vượt qua khó khăn.
Có những đêm nằm võng giữa rừng sâu, xung quanh chỉ có tiếng gió, tiếng côn trùng, đôi khi xen lẫn tiếng thú rừng. Không gian tĩnh lặng nhưng trong lòng ai cũng luôn trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu. Chỉ cần có lệnh là lập tức lên đường, không chút do dự.
Những lúc ác liệt nhất, bom đạn nổ vang trời, đất đá rung chuyển, khói lửa mù mịt, sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Bác và đồng đội đã nhiều lần cùng nhau vượt qua những tình huống hiểm nguy như vậy. Có những người đồng đội vừa còn nói cười đó, nhưng chỉ sau một trận đánh đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Có những người chưa kịp gửi lời nhắn về gia đình. Những mất mát ấy là nỗi đau không gì có thể bù đắp, và đến tận hôm nay, bác vẫn luôn khắc ghi trong lòng.
Chính từ những năm tháng gian khổ nhưng rất đỗi thiêng liêng ấy, bác đã rút ra cho mình những bài học vô cùng quý giá.
Trước hết là bài học về lòng yêu nước. Lòng yêu nước không phải là những điều lớn lao xa vời, mà bắt đầu từ những hành động rất cụ thể. Khi Tổ quốc cần, chúng bác sẵn sàng gác lại tất cả – gia đình, quê hương, tuổi trẻ, ước mơ riêng – để lên đường làm nhiệm vụ. Đó là sự hy sinh thầm lặng nhưng vô cùng cao quý. Vì vậy, bác mong các cháu hôm nay hãy thể hiện lòng yêu nước bằng việc học tập thật tốt, rèn luyện thật tốt, sống có trách nhiệm với bản thân và xã hội.
Bài học thứ hai là tinh thần đoàn kết, tình đồng chí – đồng đội. Trong chiến tranh, chính tình cảm gắn bó keo sơn ấy đã giúp chúng bác vượt qua mọi gian khổ. Chúng bác sống với nhau như anh em ruột thịt, chia sẻ từng ngụm nước, từng miếng ăn. Khi một người gặp nguy hiểm, những người còn lại sẵn sàng không ngại hy sinh để cứu giúp. Đó là thứ tình cảm thiêng liêng mà bác mong các cháu hôm nay cũng sẽ gìn giữ – biết yêu thương, giúp đỡ bạn bè, cùng nhau tiến bộ.
Bài học thứ ba là ý chí kiên cường, không lùi bước trước khó khăn. Trong hoàn cảnh thiếu thốn đủ bề, đối mặt với hiểm nguy từng ngày, nhưng không một ai chùn bước. Chính ý chí ấy đã giúp chúng ta đi đến thắng lợi cuối cùng. Ngày nay, các cháu được học tập trong điều kiện tốt hơn rất nhiều, vì vậy càng cần phải nỗ lực, không ngại khó, ngại khổ, dám ước mơ và dám thực hiện ước mơ của mình.
Khi nhìn thấy thế hệ trẻ hôm nay được sinh ra và lớn lên trong hòa bình, được cắp sách đến trường, được sống trong sự yêu thương của gia đình và sự quan tâm của xã hội, bác thực sự rất xúc động và tự hào. Bởi đó chính là thành quả mà thế hệ bác và biết bao người đã đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu xương để có được.
Nhưng bên cạnh niềm vui đó, bác cũng có những điều trăn trở. Bác mong các cháu sẽ không bao giờ quên lịch sử, không quên những hy sinh của các thế hệ cha anh. Các cháu cần hiểu rằng hòa bình hôm nay không phải là điều tự nhiên mà có, mà là kết quả của biết bao mất mát, hy sinh.
Bác kỳ vọng rằng thế hệ trẻ hôm nay sẽ sống có lý tưởng, có ước mơ và hoài bão, biết nỗ lực vươn lên trong học tập và cuộc sống. Hãy rèn luyện đạo đức, sống trung thực, có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội. Dù sau này làm bất cứ công việc gì, các cháu cũng hãy làm bằng tất cả tâm huyết, góp phần xây dựng quê hương, đất nước ngày càng phát triển.
Bác tin rằng, với truyền thống tốt đẹp của dân tộc ta, cùng với sự cố gắng của mỗi cá nhân, các cháu sẽ tiếp bước xứng đáng với thế hệ đi trước, viết tiếp những trang sử vẻ vang trong thời đại mới.



