Hà Thị Xanh
Đồng Lộc những năm tháng ấy được mệnh danh là "tọa độ chết". Mỗi mét vuông đất đều hứng chịu hàng trăm quả bom. Giữa cái nắng cháy da người và khói bom mù mịt, hình ảnh mười cô gái thanh niên xung phong vẫn sừng sững như những đóa hoa bất tử. Tôi là một chiến sĩ lái xe vận tải, mỗi lần đi qua ngã ba này, điều khiến tôi vững tay lái nhất chính là nụ cười rạng rỡ của các cô gái đang san lấp hố bom.
Đồng Lộc những năm tháng ấy được mệnh danh là "tọa độ chết". Mỗi mét vuông đất đều hứng chịu hàng trăm quả bom. Giữa cái nắng cháy da người và khói bom mù mịt, hình ảnh mười cô gái thanh niên xung phong vẫn sừng sững như những đóa hoa bất tử. Tôi là một chiến sĩ lái xe vận tải, mỗi lần đi qua ngã ba này, điều khiến tôi vững tay lái nhất chính là nụ cười rạng rỡ của các cô gái đang san lấp hố bom.
Họ còn rất trẻ, chỉ mới 18, 20 tuổi. Quần áo lấm lem bùn đất, đầu tóc đầy bụi than, nhưng ánh mắt họ sáng ngời. "Anh cứ lái xe cho tốt, đường cứ để tụi em lo," câu nói ấy vang lên giữa tiếng máy bay gầm rú. Ban đêm, khi máy bay địch ném bom tọa độ, các cô gái ấy mặc áo trắng, đứng làm tiêu mốc giữa bãi bom để dẫn đường cho xe qua. Họ không sợ chết, họ chỉ sợ xe không thông, hàng không vào được miền Nam.
Sự hy sinh của các cô gái Đồng Lộc đã trở thành một biểu tượng vĩnh cửu. Họ đã dùng tuổi thanh xuân của mình để nối liền mạch máu giao thông của Tổ quốc. Khi kể lại câu chuyện này cho các em học sinh, tôi muốn các em hiểu rằng: nghề nghiệp nào cũng cao quý khi chúng ta đặt cái "Tâm" và tình yêu đất nước lên hàng đầu. Sự chăm chỉ và trách nhiệm của những cô gái ấy chính là tấm gương sáng nhất cho thế hệ hôm nay.



