Cựu Thanh niên xung phong

Hà Thị Xanh – Người con gái gửi lại tuổi xuân ở Đồng Lộc

Hà Thị Xanh là một trong mười nữ thanh niên xung phong của Tiểu đội 4 hy sinh tại Ngã ba Đồng Lộc. Câu chuyện về chị có thể được kể từ những công việc rất bình dị của một nữ thanh niên xung phong: làm đường, san lấp hố bom và bảo đảm giao thông. Qua đó, hình ảnh Hà Thị Xanh trở thành biểu tượng cho một thế hệ đã gửi lại tuổi xuân trên tuyến lửa.

Hà Tĩnh24/08/2026Xã Lộc Hà (Xã Lộc Hà)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Hà Thị Xanh – Người con gái gửi lại tuổi xuân ở Đồng Lộc

Trong ký ức về Ngã ba Đồng Lộc, người ta thường nhớ đến tiếng bom.

Nhưng nếu chỉ nhớ tiếng bom, chúng ta sẽ bỏ quên một điều quan trọng hơn: những con người đã đứng giữa tiếng bom ấy.

Hà Thị Xanh là một trong những người như vậy.

Chị thuộc Tiểu đội 4, Đại đội 552.

Cùng với chín đồng đội, chị làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông tại Ngã ba Đồng Lộc.

Công việc của những cô gái không có gì hào nhoáng.

Họ không có những chiến công được tạo nên trong một trận đánh lớn.

Họ chỉ làm một việc lặp đi lặp lại mỗi ngày:

Giữ đường.

Đường bị bom phá, họ sửa.

Hố bom xuất hiện, họ san lấp.

Đất đá vùi xuống, họ dọn.

Một đoạn đường vừa được khôi phục có thể lại bị bom đánh xuống chỉ vài phút sau.

Nhưng họ vẫn làm lại từ đầu.

Đó chính là sự khắc nghiệt của chiến tranh.

Và cũng chính trong những công việc tưởng như bình thường ấy, lòng dũng cảm của những cô gái được thể hiện rõ nhất.

Bởi muốn làm đường ở Đồng Lộc, họ phải chấp nhận nguy hiểm.

Máy bay có thể quay trở lại bất cứ lúc nào.

Bom có thể rơi ngay bên cạnh.

Những quả bom chưa nổ vẫn nằm dưới lòng đất.

Nhưng họ không thể bỏ mặc con đường.

Ngày 24/7/1968, Hà Thị Xanh cùng các đồng đội tiếp tục làm nhiệm vụ.

Rồi một trận bom xảy ra.

Mười cô gái hy sinh.

Trong số đó có Hà Thị Xanh.

Tuổi trẻ của chị dừng lại giữa tuyến đường mà chị đã góp sức bảo vệ.

Nhưng câu chuyện ấy không dừng lại ở ngày chị hy sinh.

Nó tiếp tục được kể qua nhiều thế hệ.

Mỗi khi một đoàn học sinh về Đồng Lộc, họ lại nghe tên mười cô gái.

Mỗi khi một nén hương được thắp lên, những cái tên ấy lại được nhắc lại.

Hà Thị Xanh trở thành một phần của ký ức chung.

Không phải vì chị đã sống một cuộc đời dài.

Mà vì một cuộc đời ngắn ngủi ấy đã được dành cho một điều lớn lao.

Ngày nay, chúng ta có thể đi trên những con đường Hà Tĩnh mà không còn nghe tiếng bom.

Có thể đến trường.

Có thể làm việc.

Có thể theo đuổi những ước mơ riêng.

Đó là điều mà Hà Thị Xanh và những cô gái Đồng Lộc không có cơ hội trải nghiệm.

Vì vậy, câu chuyện về họ không chỉ là câu chuyện lịch sử.

Nó còn là lời nhắc về giá trị của hòa bình.

Hà Thị Xanh đã gửi lại tuổi xuân ở Đồng Lộc, nhưng ký ức về chị vẫn còn trên con đường ấy – nơi một thế hệ đã dùng chính tuổi trẻ của mình để giữ cho những con đường đi về phía trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn