Hà Thị Xanh – Nụ cười giữa mưa bom Đồng Lộc
"Chiến tranh có thể cướp đi tuổi trẻ, nhưng không thể lấy đi niềm tin vào ngày mai."
Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt, Ngã ba Đồng Lộc là một trong những trọng điểm đánh phá khốc liệt nhất của không quân Mỹ. Ngày nào nơi đây cũng rung chuyển bởi bom đạn. Đất đá bị cày xới, cây rừng đổ gục, con đường vừa được vá xong lại xuất hiện thêm những hố bom mới.
Thế nhưng, giữa khung cảnh khói lửa ấy vẫn có những nụ cười.
Một trong những nụ cười ấy thuộc về Hà Thị Xanh, nữ thanh niên xung phong của Tiểu đội 4.
Cuộc sống nơi tuyến lửa vô cùng gian khổ. Những bữa cơm chỉ có vài nắm gạo, ít rau rừng và nước suối. Ban ngày san lấp hố bom, ban đêm tranh thủ nghỉ trong những căn hầm nhỏ đào vội dưới chân đồi. Tiếng máy bay, tiếng còi báo động và tiếng bom nổ đã trở thành âm thanh quen thuộc.
Ấy vậy mà các chị vẫn luôn tìm cách mang đến niềm vui cho nhau.
Sau mỗi lần hoàn thành nhiệm vụ, họ quây quần bên nhau, kể chuyện quê nhà, nhắc về cha mẹ, về những cánh đồng lúa, những phiên chợ quê và những ước mơ còn dang dở. Có người mong sau hòa bình sẽ được trở về học tiếp. Có người mong dựng một mái ấm nhỏ. Có người chỉ mong được gặp lại mẹ sau những tháng ngày xa cách.
Những câu chuyện giản dị ấy giúp họ quên đi sự khốc liệt của chiến tranh.
Là một trong những người trẻ của tiểu đội, Hà Thị Xanh luôn hòa đồng, chân thành và giàu nghị lực. Đồng đội nhớ về chị như một cô gái luôn giữ tinh thần lạc quan, sẵn sàng nhận việc khó và không bao giờ than phiền trước gian khổ.
Có lẽ chính sự lạc quan ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho cả tiểu đội trong những ngày tháng căng thẳng nhất.
Chiều 24 tháng 7 năm 1968, sau nhiều trận ném bom liên tiếp, Tiểu đội 4 nhận lệnh khẩn trương ra hiện trường san lấp hố bom để bảo đảm giao thông.
Đó là nhiệm vụ quen thuộc.
Cũng là nhiệm vụ nguy hiểm nhất.
Mười cô gái nhanh chóng có mặt trên mặt đường.
Khi công việc gần hoàn thành, máy bay Mỹ bất ngờ quay trở lại.
Chỉ trong khoảnh khắc, những loạt bom dữ dội đã vùi lấp cả tiểu đội.
Mười cô gái mãi mãi dừng lại ở tuổi thanh xuân.
Trong đó có Hà Thị Xanh.
Ngày nay, đứng trước khu mộ của mười cô gái Đồng Lộc, nhiều người không khỏi xúc động khi nghĩ về những con người tuổi mười tám, đôi mươi đã bình thản đối diện với hiểm nguy để giữ cho con đường huyết mạch luôn thông suốt.
Họ không phải những người hùng trong truyền thuyết.
Họ là những cô gái bình dị, cũng biết nhớ nhà, cũng có những ước mơ rất đỗi đời thường.
Chính điều đó khiến sự hy sinh của họ càng trở nên thiêng liêng.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, Đồng Lộc hôm nay phủ một màu xanh yên bình. Những đoàn xe nối nhau qua ngã ba lịch sử, mang theo nhịp sống của một đất nước hòa bình và phát triển.
Có lẽ, đó cũng chính là điều mà Hà Thị Xanh và đồng đội từng hằng mong ước.
Nụ cười của chị đã khép lại giữa khói bom năm ấy.
Nhưng tinh thần lạc quan, lòng yêu nước và sự hy sinh của chị vẫn còn mãi, trở thành nguồn động viên cho thế hệ trẻ hôm nay biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm và cống hiến cho quê hương, đất nước.
"Có những nụ cười chỉ tồn tại trong một thời khắc, nhưng đủ để soi sáng cả một thời đại."



